Home

Truyện

Tình Học Trò

Chap
20:

Tối hôm đó, ăn cơm xong tôi nằm như ngủ, nhắm mắt suy nghĩ về những
chuyện đã qua, những lời chị Mỹ nói. Thôi thì coi như số tôi xui xẻo,
bây giờ buồn phiền cũng chẳng làm được gì nữa. Bố Mẹ tôi nghĩ tôi ngủ
rồi nên hai người bắt đầu nói chuyện về tôi, những chuyện làm tôi suýt
rơi nước mắt khi biết được Bố Mẹ thương tôi biết chừng nào, tôi đã làm
Bố Mẹ tôi phải suy nghĩ nhiều quá. Rồi hai người nói đến chuyện đưa tôi
vào SG, đằng nào năm tới của tôi cũng coi như bỏ, mọi người muốn tôi
vào SG để tôi có thể bắt đầu cuộc sống mới sớm hơn dự kiến. Tôi hơi
giật mình nhưng rồi cũng hiểu ra ý của Bố Mẹ tôi.

 Cái chuyện vào SG này thực ra chẳng phải mới mẻ gì, tôi vẫn
xác định tương lai khi học xong DH sẽ vào SG làm, cả nhà tôi cũng sẽ
chuyển dần vào trong đó, nó đã nằm trong “định hướng tương lai” của tôi
từ mấy năm nay rồi! Chỉ có điều theo kế hoạch thì phải là 4 – 5 năm
nữa, nhưng bây giờ tôi thế này, mọi người muốn tôi vào luôn theo anh
Hùng – anh trai tôi cho quen vs cuộc sống trong SG trước, sẽ cho tôi
học DH trong SG luôn.

 “Nếu như vậy là tôi sắp phải chia tay bạn bè? Sắp không còn
được lang thang hết nhà này nhà khác nữa, ko còn được chơi với bé
Trang, …..” – tôi nằm suy nghĩ đủ thứ sẽ phải diễn ra nếu tôi đi, trong
lòng thấy chua xót và tiếc nuối. Có lẽ tôi chưa sẵn sàng.

 Mấy đứa bạn tôi đi thi cũng đã dần trở về, đứa nào đứa đấy
cũng khá tươi tỉnh vì có nhiều hi vọng. Tôi cũng đã ko còn buồn chuyện
ko được thi nữa, giữ đúng lời hứa với chị Mỹ, tôi cho chuyện đó nó nhỏ
như con kiến. Bạn bè, hàng xóm và những người quen biết cũng ko ai nói
gì đến chuyện đó cả, trong mắt mọi người có lẽ tôi vẫn là đứa giỏi
dang, tài năng ….mỗi tội đen như chó mực!

 Tôi vẫn bị Mẹ tôi nhốt khư khư ở nhà, chẳng cho đi đâu cả
thành ra hàng ngày có đứa nào ra chơi với tôi thì chơi, ko tôi lại làm
“Lã Vọng” suốt ngày ngồi ở bờ ao câu cá. Thỉnh thoảng bé Trang ra chơi,
tôi vừa câu cá vừa chỉ cho nó học bài, cũng thấy vui vẻ chứ không tù
túng gì nhiều, chỉ có điều cái cánh tay bị bó bột nó ngứa và khó chịu
lắm, tôi vẫn ko quen được.

 – Anh thấy dạo này em giỏi lên nhiều ko? – bé Trang hỏi khi
tôi “dạy học” dưới tán cây mít ngoài bờ ao và sau khi giải được 1 bài
 – Uh` giỏi, tiến bộ nhiều lắm! – Tôi khen thật lòng
 – Thế thưởng cho em cái gì đi chứ? – nó lại nũng nịu
 – Có mấy con giun ở đây này, ko thì có 2 con cá rô mới câu
được đấy, ăn được cứ lấy mà nhai!
 – Tởm quá! Anh đúng là đồ dã man! – Nó nhăn mặt
 – Thế muốn thưởng cái gì? – tôi ngước lên nhìn nó hỏi thật
 – Humh …. Để em suy nghĩ đã! – nó lại bắt chước tôi gãi đầu
 – Mà anh quên, còn chưa xin lỗi vụ sinh nhật em nữa! – tôi
sực nhớ chuyện đó
 – Sao mà xin lỗi ạ? Em ko thích anh nhắc đến ngày đó đâu! Em
sợ lắm!
 – Uh` vậy coi như anh nợ em 1 điều ước vậy, suy nghĩ cho kĩ
nhá!
 – Vậy là tới 2 điều nhá! – Nó mừng rơn
 – 2 điều gì? – tôi chả hiểu
 – Thì 1 điều ước anh nợ em với lại 1 điều ước là anh thưởng
cho em, vừa nói xong lại tính chối à? Em ko biết đâu đấy, là anh tự
nguyện đấy nhá, em ghi sổ cho chắc, anh đừng hòng quỵt của em!
 – Bó tay! – tôi cười với cái điệu bộ trẻ con của nó
 – À mà anh này, em nói cái này anh ko được cáu nhá! – Nó tự
nhiên nhỏ nhẹ hơn ngồi xuống cạnh tôi
 – Có gì nói đi, ko phải rào, biết là anh ko thích mà! – tôi
giục nó
 – Ko, anh phải hứa là ko được cáu cơ! – nó làm ra vẻ nghiêm
trọng
 – Vậy là 1 điều hả? – tôi nhìn nó hỏi
 – Còn lâu, cái này ko tính! Anh có hứa ko đây!
 – Uh`, nói đi! Anh cáu với em làm gì! – tôi hạ giọng
 – Là chuyện …về Phương! – Nó lí nhí
 – Lại Phương à? – Tôi tỏ vẻ ko hứng thú thật
 – Anh đã bảo ko cáu mà, nghe em nói hết đã xem nào!
 – Uh` thì có cáu đâu, nói đi anh đang nghe đây!
 – Phương nó cũng lo cho anh lắm, hầu như ngày nào cũng hỏi em
xem anh như thế nào rồi. Nó muốn gặp anh để xin lỗi nhưng mà sợ nên nói
với em ….
 – Có làm gì đâu mà phải xin lỗi? Ko cần đâu! – tôi cắt ngang
lời bé Trang
 – Em sợ nói anh lại nổi cáu nên ko dám, mấy hôm nay thấy anh
vui hơn với lại Phương nó cứ hỏi em xin gặp anh quá. Anh gặp Phương nói
chuyện cho nó yên tâm đi anh! – bé Trang lại nì nèo
 – Em thấy đấy, anh ổn mà, ko sao đâu! Em cứ nói với Phương ko
phải nghĩ đến những chuyện với anh làm gì, anh ko để ý đâu. Vậy đi, đưa
sách đây làm vài bài nữa nào! – tôi lảng sang chuyện khác trong sự
phụng phịu của bé Trang

 Ngày bạn bè tôi biết điểm thi có lẽ là những ngày tháng mà
bọn tôi như được giải thoát khỏi 12 năm cực khổ. Tôi chỉ hơi thoáng
buồn một chút nhưng cũng ko cưỡng lại được nỗi vui mừng. Khoảng chục
đứa chơi với nhau, ngoài tôi ra thì bọn nó cũng đỗ đạt hết mặc dù 1 vài
đứa ko được như ý muốn. Cả đám lại lên kế hoạch ăn chơi cho bõ những
ngày cực khổ.

 Chẳng biết xui cho tôi hay là hên mà trong 1 lần xớn xác, tôi
làm đổ nguyên chén nước mắm to tướng vào người, nước mắm thấm vào cái
tay bó bột hôi ko chịu được. Nhà tôi phải cho tôi lên thị xã để thay
cái bột khác, tiện thể kiểm tra xem cái tay tôi thế nào vì tôi bị gãy
khá nặng mà. Và một điều kì diệu có lẽ đã xảy ra, tôi bình phục nhanh
hơn dự kiến, nghe mấy ông bà bác sĩ xem hình chụp cái xương tay tôi nói
thì gần như đã lành. Tôi được tháo cái bột ra trong khoảng vài tiếng,
thấy như vừa trút bỏ được cả tấn trên người, tưởng là vĩnh biệt nó luôn
thì ai ngờ người nhà tôi vẫn lo lắng với cái thói bay nhảy của tôi nên
thay vì bó bột lại thì lại bắt tôi đeo cái nẹp cho 2 khúc tay. Thôi thì
cũng đỡ, cũng còn cử động được tí với lại nó cũng đỡ ngứa. Đang tung
tăng trong bệnh viện với “cánh tay sắt” mới thì vô tình lại gặp chị Mỹ,
chị ấy đi khám mắt hay sao ấy, chị ấy lại dẫn tôi đi ăn kem với lại
chơi lòng vòng trên thị xã. Ngày đầu tiên sau “thảm họa” lại được đi
chơi với người con gái đẹp, tôi thật là may mắn quá.

 Hai chị em đi chơi lòng vòng, chị Mỹ lại dắt tôi đi tỉa lại
cái quả đầu chôm chôm (vì hôm bị băng đầu cạo trọc lóc, giờ tóc nó mọc
ra như quả chôm chôm ấy) thành cái đầu khá “mô-đẹc”, tôi thấy chị Mỹ
bảo đẹp chứ tôi thì thấy nó sao sao ấy, cái thằng trong gương nó chẳng
giống tôi.

 – Chị ơi có lẽ em sẽ vào SG! – tôi bắt đầu tâm sự
 – Sao lại vậy? – chị Mỹ ngạc nhiên lắm

 Tôi kể cho chị ấy nghe về định hướng của gia đình tôi, đây là
lần đầu tiên tôi nói chuyện này sau khi nghe Bố Mẹ nói chuyện tối hôm
đó. Tôi cũng suy nghĩ nhiều, cũng phân vân nhiều lắm. Có lẽ tôi cần một
lời khuyên của 1 ai đó thân thiết và hiểu biết hơn tôi nữa. Chị Mỹ có
vẻ hiểu ra vấn đề, chị ấy gat965 đầu khi tôi nói, vẻ mặt cũng có vẻ
thoáng buồn.

 – Nếu trước sau gì em cũng vào trong đấy thì bây giờ đi cũng
được, đằng nào năm tới em cũng ko làm gì! – chị Mỹ nói
 – Vâng, em cũng nghĩ thế, cơ mà vẫn thấy tiếc
 – Tất nhiên là tiếc nuối rồi, có ai muốn em đi đâu, chị cũng
buồn này! Thôi cứ vào trong đấy, nếu thấy ko hợp thì lại ra ngoài này.
Coi như là đi tiền trạm trước, như vậy còn tốt hơn là sau này em vào
đấy làm rồi ko hợp thì trở ra sẽ khó lắm, cứ đi đi
 – Vậy là đi thật à? – tôi thấy buồn
 – Uh` đi đi em! Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn mà. Mấy
tháng nữa rồi bạn bè cũng mỗi đứa 1 nơi cả, nếu là bạn tốt với nhau thì
dù em có đi Mỹ chăng nữa tình cảm vẫn thế à! Đừng lo lắng làm gì! – chị
Mỹ động viên
 – Chị ko xui dại em đấy chứ? – tôi quay sang nhìn chị Mỹ cố
đùa
 – Bây giờ lại nghi ngờ cả chị nữa cơ à? – chị ấy giơ nắm tay
trước mặt tôi
 – Có đâu, chị có xui dại thì em cũng nghe mà! – tôi nhăn nhở
 – Vậy thì tốt! Đúng là em ngoan của Chị! – chị Mỹ cũng đùa lại

 Hai chị em lang thang ngoài đê sông Hồng suốt buổi chiều, lại
một lần nữa tôi nhận ra vào SG tôi có thêm điều để tiếc nuối, đó là
những lần được ở gần chị Mỹ như thế này, không hiểu tại sao chị ấy luôn
lấy đi của tôi tất cả những muộn phiền. Hôm nay lại được chị ấy khoác
tay dạo bộ nữa chứ, tôi chỉ muốn chiều thật dài, thật dài ….

 Tôi về nhà, ngay tối hôm đó tôi nói với bố mẹ là sẽ vào SG.
Bố Mẹ tôi chuyển từ ngạc nhiên sang vu mừng, có lẽ hai người chưa biết
phải thuyết phục tôi như thế nào. Nhìn thấy vẻ mặt tươi tỉnh của bố mẹ,
tôi cũng thấy nhẹ lòng được phần nào. Tôi đã dặn chị Mỹ không được nói
với bạn bè tôi về chuyện này rồi, tôi muốn tự tôi sẽ nói với chúng nó.

 Bây giờ tôi đã được đi chơi chứ ko phải ngồi nhà nữa, chẳng
biết có phải quyết định của tôi làm mẹ tôi vui mà dễ tính hơn hay
không. Mặc dù 1 tay vẫn còn phải cố định lằng nẹp và dep lủng lẳng
trước ngực nhưng tôi đã được phi xe đạp vào thị trấn chơi với tụi bạn,
nhiều hôm thì là thằng Dũng ra đón tôi.

 – Khi nào chúng mày đi học, tao sẽ vào SG! – tôi nói trong 1
chiều cả đám ngồi ăn chè
 – Cái gì cơ? – Hầu như tất cả bọn nó đều tròn mắt nhìn tôi
 – Tao vào SG với anh Hùng, trước sau gì cũng phải đi mà!
 – Dm, tự nhiên điên bỏ anh em đi mày? – thằng Kiên vẫn chưa
tin
 – Mày chán quá nghĩ quẩn à? Đang yên đang lành vào SG làm gì?
 – Đi mấy hôm về?
 – Mày đi rồi lấy đứa nào cho tao …chửi?
 – ………

 Tôi chỉ muốn khóc trước hàng trăm câu hỏi, câu nói của bọn
bạn. Có thằng Dũng với con Ngọc là 2 đứa bình thản hơn vì nó biết
chuyện nhà tôi, biết là trước sau gì tôi cũng đi. Hít một hơi thật dài
kiềm chế bớt cảm xúc, tôi nói ra những điều cần nói, cả đám ngồi im
lặng buồn vì quyết định của tôi.

 – Thôi nó đã quyết thế rồi thì bọn mày vui vẻ lên để cho nó
còn đi! – con Ngọc phá vỡ sự im lặng
 – Lúc nào bọn mày lên trường tao mới đi mà! Có phải mai đi
đéo đâu mà xụi thế? – tôi hích tụi nó
 – Thôi thì lớn rồi cũng phải mỗi thằng 1 nơi nhừơng cái đất
này cho bọn đàn em nó phấn đấu. Cứ từ từ rồi tính! – thằng Cường chép
miệng
 – Mày nói với con Trang chưa? – con Ngọc hỏi nhỏ tôi
 – Chưa! Mới nói bọn mày thôi, tao cũng chả biết phải nói thế
nào!
 – Ừ, lựa lựa mà nói, tao biết trước mà còn buồn thối ruột, nó
mà biết có mà khóc cả chậu nước! – con Ngọc cũng sợ cái tính hay nhè
của bé Trang

 Vậy là tôi đã gần như hoàn thành xong công đoạn khó khăn,
quyết tâm chia tay mảnh đất yêu thương này, nhưng trước mắt vẫn là tụ
tập ăn nhậu liên hoan cho bạn bè. Nhiều lần tôi cũng định lựa dịp nói
với bé Trang nhưng chẳng lần nào cất lời được, tôi sợ phải dỗ dành nó
nên lại thôi.

 Một chiều đang bị thằng Dũng nó đem con bỏ chợ, đưa tôi vào
thị trấn rồi nó đi chơi với người yêu mất, vừa vào nhà con Ngọc, còn
đang đứng ở quầy bán hàng thì tôi thấy bé Trang đi ra, nó vẫy vẫy tôi
vẻ bí mật lắm.

 – Có chuyện gì thế? – Tôi hỏi trước thái độ ấp úng của nó
 – Anh, coi như em dùng 1 điều ước được ko? Anh phải làm cho
em nhá! – nó lại rào trước đón sau
 – Uh`, gì mà nghiêm trọng vậy? – tôi hơi buồn cười
 – Anh về nhà gặp Phương giúp em được ko? – Nó năn nỉ
 – Lại Phương! – tôi khó chịu
 – Ko phải đâu! Nó chia tay thằng Tuấn rồi, nằm vật ở chỗ em
từ sáng đến giờ, em nói thế nào cũng ko được. Em biết bây giờ chỉ có
anh nói nó mới chịu nghe thôi. Em xin anh đấy, anh đã bảo là cho em 1
điều ước mà, bây giờ em dùng anh phải chấp nhận chứ!
 – Nhưng gặp rồi làm sao? Anh đâu muốn nói gì? – Tôi thấy
thương cho bé Trang vì cái sự ngây thơ và tình cảm của nó
 – Thì anh khuyên bảo nó giúp em, nó cũng muốn gặp anh lắm mà!
Em xin anh đấy! – bé Trang lại lắc lắc tay tôi
 – Uh` thì gặp, nhưng mà có vui hay ko thì anh ko biết đâu đấy!
 – Ko, chắc chắn là sẽ vui mà! Anh về nhà đi, có 1 mình nó ở
nhà, em phải đi học, em về là em vẫn phải thấy anh ở nhà mới được đấy!

 Tôi miễn cưỡng làm theo lời bé Trang, sao tự nhiên lại dính
vào cái chuyện này nữa hả trời. Nghe bé Trang nói, tôi lại bỗng thấy
thương em Phương, chẳng lẽ thằng Tuấn nó cũng ….chơi chán rồi thôi như
mấy đứa con gái khác. Mà gặp em Phương biết làm thế nào, biết nói gì
bây giờ? Vừa đi vừa nghĩ tôi cũng đã đến ngõ nhà bé Trang trọ.

 Hít 1 hơi dài lấy tinh thần, tôi bước vào căn nhà yên ắng, em
Phương đang ngồi trên giường, gục đầu xuống gối, em ấy không biết tôi
đã đứng ở cửa.

 – Sao lại ngồi gục đầu ở đây? – tôi cất tiếng hỏi trước
 – Ơ anh Hoàng! Sao anh lại …? – em Phương ngạc nhiên bước
xuống giường, đứng trước mặt tôi

 Nhìn đôi mắt đỏ hoe của em ấy, tôi chẳng còn nhận ra hình
bóng thiên thần của tôi ngày nào, lòng chợt thấy buồn khôn tả

 -Trang nó bảo anh về đây “trông” em cho nó đi học, khóc đỏ
hết mắt rồi kìa! – tôi cố làm ra vẻ bình thường
 – Em …. – em Phương ấp úng lấy tay lau mặt
 – Có cần kể anh nghe gì ko?
 – Dạ … em ko sao? Anh thế nào rồi? Em ….xin lỗi
 – Ổn cả, chẳng sao. Em xin lỗi anh chuyện gì? – tôi ngồi
xuống ghế
 – Về ….tất cả, em biết em có lỗi với anh nhiều …. – em Phương
ngồi cạnh tôi, hình như vẫn chưa dứt cơn khóc
 – Anh ko cho là em có lỗi gì với anh cả, nên ko phải suy nghĩ
chuyện đó! Còn nếu em muốn, uh` thì coi như anh chấp nhận
 – Em biết em sai rồi! Em xin anh đừng ghét em như thế nữa
được ko? Mỗi lần thấy anh như vậy, em …sợ và thấy tôi lỗi lắm! – em
Phương khóc thật
 – Ko phải là anh ghét em, anh làm như thế là tốt cho cả anh
và em thôi, em hiểu ko?
 – Em ko muốn hiểu! –em Phương lại khóc lớn hơn
 – Thôi đừng khóc nữa, anh ko thích người khác khóc trước mặt
mình đâu.

 Em Phương vẫn ko vơi nước mắt, lại còn nức nở hơn, em ấy nói
những câu như là đã gây nên chuyện tày trời với tôi vậy, có lẽ em ấy
suy nghĩ về những chuyện ấy nhiều quá, thấy có lỗi thật. Tôi bỗng thấy
thương cho em nó quá, thật lòng tôi chưa bao giờ ghét hay tức giận gì
em ấy cả, lại chợt nhận ra như là mình đã gây nên họa. Tôi xoay em
Phương thẳng lại phía tôi, rồi cũng phải dỗ dành, lau nước mắt cho em
ấy, trong lòng tôi chỉ thấy thương em ấy thôi, cũng có 1 chút cảm xúc
gì đó có lẽ là chút tình cảm tôi dành cho em ấy mà tôi cố quên bao lâu
nay. Em Phương bớt khóc, rồi bỗng dưng dựa vào vai tôi, em ấy bắt đầu
kể chuyện, kể về những suy nghĩ của em ấy, những suy nghĩ về những điều
tôi nói và mối quan hệ của em ấy với thằng Tuấn.

 Nghe em Phương kể chuyện tôi lại thấy xót xa, tôi nghĩ là em
ấy nói thật chứ không phải là đang lừa dối tôi để tìm kiếm một bờ vai
trong lúc buồn phiền này. Tôi tin là với em ấy, tôi vẫn là một người
mang lại cho em ấy nhiều cảm xúc, chỉ có điều một quyết định của em ấy
đã đẩy sự việc đi quá xa, rồi những chuyện không hay và không may xảy
đến khiến cho em ấy càng thêm suy nghĩ. Có lẽ cũng bởi tại tôi đã quá
lạnh lùng.

 – Anh có tin em không? – em Phương hỏi tôi sau khi kể chuyện
 – Tin gì?
 – Tin rằng em không như những gì người ta đồn đại! – em
Phương nhìn tôi
 – Anh vốn dĩ ko quan tâm đến những thứ mà anh chưa được chứng
kiến nên chẳng thể nói là có tin em hay không được. Mà anh tin hay ko
quan trọng vậy sao? – tôi vẫn nhìn ra ngoài và trả lời em Phương
 – Chẳng lẽ anh vẫn quyết là như chưa từng quen em?
 – Em biết em đã có nhiều sai lầm, mỗi lần gặp anh em đều suy
nghĩ nhiều lắm anh biết không? Em hiểu em đã gây cho anh nhiều chuyện
buồn phiền, anh ko thèm nhìn em cũng đáng. Nhưng bây giờ em xin một cơ
hội, một cơ hội để hi vọng em đã không đi quá xa, được ko anh? – em
Phương nhìn thẳng vào tôi, rung rung nói trong khi tôi im lặng
 – Dù gì em cũng là người anh đã dành cho nhiều tình cảm, ngay
cả bây giờ anh cũng không thể nói là anh ko còn quan tâm. Anh cũng coi
em như Trang vậy, anh luôn muốn những điều tốt đẹp sẽ đến với em. CUộc
sống mà, ai chẳng có những sai lầm. – tôi thở dài
 – Anh đã nói là những người đi theo anh Tuấn anh coi như
không có. Bây giờ em không còn như thế nữa! Anh có thể cho em làm quen
lại được ko? – em Phương nhìn tôi hỏi hỏi với khuôn mặt tươi tỉnh hơn
một chút
 – Làm quen lại! – Tôi nhắc lại và khẽ cười vì cái từ đó
 – Có cần thiết phải như thế không? Anh cũng chẳng còn ở đây
lâu, chẳng biết gặp em được mấy lần nữa mà làm quen. – Tôi thở dài
thoáng chút tiếc nuối
 – Anh nói thế là sao? – em Phương ngạc nhiên
 – Oh`, anh sắp đi SG, vào trong đấy có thể ở luôn!
 – Sao lại như thế ạ? Chẳng lẽ tại vì ….
 – Ko, chẳng tại vì cái gì cả. Anh đi theo gia đình, chẳng qua
trước nay anh ko nói cho ai biết thôi. – tôi cười ngắt lời em Phương
 – Ko! Em ko tin là như thế? – em Phương có vẻ hơi hoảng
 – Ko tin như thế là như thế nào? – tôi cố bình tĩnh và thật
sự cũng chẳng hiểu em ấy muốn nói gì
 – Tại sao lúc nào anh cũng nói là không có gì? Thà anh chửi
em, khó chịu với em hay thế nào cũng được chứ anh cứ như vậy em cảm
thấy bị dày vò lắm anh biết ko? – em Phương lại rơm rớm nước mắt
 – Ơ hay! Thì có sao anh nói vậy thôi, em tin cũng được, ko
tin cũng được. – tôi vẫn cố tỉnh bơ

 Em Phương lại nhắc đến mấy cái chuyện lỗi lầm, tôi chẳng hiểu
tại sao em ấy cứ phải suy nghĩ như thế, cứ muốn tôi ghét em ấy là sao
nhỉ? Phải làm thế nào để em Phương hiểu bây giờ? Tôi nghĩ em ấy đã hiểu
tính cách của tôi, nhưng bây giờ thì hình như lại càng ngày càng chẳng
hiểu gì cả. Mất một hồi giải thích, đến lúc tôi cáu thật thì em ấy mới
chịu xuôi xuôi.

 – Những gì anh nói đều là thật? – em ấy hỏi tôi về những điều
tôi giải thích
 – Nãy giờ nói đi nói lại mấy lần, mệt rồi! Anh ko nói lại lần
nữa đâu!
 – Nếu anh đã quyết là sẽ đi thì em chẳng có tư cách gì để
ngăn cản anh nữa cả. Nhưng em vẫn muốn anh cho em 1 cơ hội khác được
làm quen với anh được không anh? Ít nhất điều đó cũng thể hiện là anh
ko hề trách em như những gì anh đã nói mà?
 – Để làm gì đâu! – tôi thở dài
 – Để ít nhất ra đường nhìn thấy nhau cũng cười chào nhau được
một cái! – em Phương nhìn tôi

 Tôi hơi sững người vì câu nói này. Đây là câu tôi thường hay
nói, chẳng biết em ấy còn nhớ hay vô tình nói trùng với tôi nhưng dù gì
điều đó cũng có lí. Từ nãy đến giờ, tôi thấy em Phương thật là tôi
nghiệp, đâu mất rồi vẻ đẹp thiên thần trên khuôn mặt ấy. Nhận lời em
Phương, tôi cũng chẳng mất gì, nếu điều đó làm em ấy vui hơn thật thì
chí ít tôi cũng đã làm được motr65 điều tốt. Em ấy vui chắc bé Trang nó
cũng sẽ vui.

 – Ừ….. được! Có phải em là? – tôi cố nhớ lại cái ngày tôi
nhận ra em ấy, nhìn mặt em ấy và chỉ
 – Em làm sao cơ ạ? – em Phương ngạc nhiên trước thái độ của
tôi

 Đúng là em ấy không hiểu ý của tôi rồi, hay cũng có thể là ko
nhớ. Tôi đứng dậy với chiếc bút dạ của bé Trang trên bàn học, lại ngồi
xuống cạnh em Phương. Tôi nắm tay em ấy, bàn tay mà nhờ nó mà tôi đã
nhận ra một thiên thần, chiếc móng tay vẫn dài nhưng trên đó không còn
vạch đen mà tôi từng ấn tượng nữa. Tôi đạt tay em Phương xuống bàn, vẽ
lên cái móng tay ấy. Bây giờ có lẽ em ấy đã hiểu, khẽ cười và giơ bàn
tay ra.

 – Dạ vâng! Em ….xin lỗi! – tôi lại thấy được hình ảnh cô bé
bẽn lẽn ngày nào rồi!
 – Anh là Hoàng! Humh….cho anh làm quen với em nhé! – tôi nghĩ
1 hồi mà được có thế, nhăn nhở cười và chìa cái tay trái ra
 – Dạ …vâng!

 Em Phương nói rồi chìa tay ra nắm lấy tay tôi, bắt tay cứ như
trong phim vậy, em ấy cũng cười, một nụ cười tươi mà rất lâu rồi tôi
mới được thấy, nó chẳng hề phai nhạt đi chút nào mặc dù em ấy vừa mới
buồn rầu, ủ rũ suốt cả ngày. Đến lúc này thì tôi biết chắc chắn rằng ít
nhất tôi cũng đã làm được một việc tốt.

 Tôi với em Phương ngồi nói vài chuyện linh tinh khác trước
khi tôi khuyên được em ấy về nhà, đi từ sáng đến chiều rồi. Tôi có ý
đưa em ấy về nhưng chắc vì cái tay lủng lẳng của tôi, em ấy một mực từ
chối, chỉ cười rất tươi và đứng dậy, tôi cũng đi theo ra cửa

 – Em cảm ơn anh nhiều lắm! – em Phương bất ngờ quay lại nói
với tôi
 – Gì nữa? – tôi thấy hơi sợ
 – Anh biết ko, có lẽ đây là 1 ngày buồn nhưng có kết thúc
hạnh phúc. Có lẽ từ rất lâu rồi em mới có được một ngày vui như thế,
trong lòng thấy thoải mái và nhẹ nhàng. Tất cả là nhờ anh, em vui lắm
anh biết ko?
 – Ờ ờ ….biết! – Tôi thấy ngại ngại thế nào ấy

 Bất ngờ em Phương dang tay ôm lấy tôi, một cái ôm rất vui vẻ,
một cái ôm của sự cảm ơn thì đúng hơn là những tình cảm trai gái khác.
Tôi cười, đứng như ông tượng.

 – Thôi về đi ko tí nữa lại tối! – tôi giục

 Em Phương buông tôi ra, rồi như sực nhớ quên điều gì, em ấy
lại chạy vào nhà, lấy bút viết vài chữ lên một tờ giấy, gấp lại và đưa
cho tôi

 – Tí anh đưa cái này cho Trang giúp em nhé!
 – Oh`! – tôi đón lấy mảnh giấy với nhiều sự ngạc nhiên lẫn tò

 – Em về đây!

 Em Phương bỗng kiễng chân, thơm lên má tôi trong khi tôi còn
đang cúi xuống nhìn mảnh giấy. Rất nhanh, em ấy lại tung tăng bước ra
hè trong sự ngỡ ngàng của cái thằng tôi. Bây giờ thì tôi thấy thiên
thần đã trở lại trong bóng dáng của em ấy, trong lòng tôi lại có một
chút cảm xúc bồi hồi, khẽ nở 1 nụ cười mãn nguyện chào em ấy.

Continue…….

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây