Home

Truyện

Hãy Giữ Lấy…

Phần 36:

Giật mình thức giấc vì tiếng xe nhốn nhác ngoài đường của
các bậc phụ huynh đang đưa con em đi học hay những người đang
vội vã tới nơi mình làm. Mở mắt ra tôi đã thấy ánh nắng
chiếu xuyên qua khung cửa len lỏi vào phòng. Tôi rời khỏi chiếc
giường như mọi ngày để lao vào nhà tắm để tắm rửa. Sau khi
tắm rửa xong tôi lại thay đồ xuống nhà dắt xe ra để đi tới
quán cà phê của chị thảo. Tôi có hứa với My là làm ôsin cho
cô bé một tuần nên tôi phải chở cô bé đi học. Tới nơi tôi đã
thấy my đã tới từ lúc nào và sắp ăn xong phần sáng của
mình. Thấy tôi thì my liền quở trách.
 -sao ông già đến trể thế.
 -ừ anh ngủ quên, xin lỗi cô bé nhé.
 -thôi không sao. Nè anh già uống đi.-my đẩy li cafe sữa
qua cho tôi mà nói.
 -em gọi cho anh àh.
 My nhìn tôi gật đầu rồi cúi xuống tiếp tục ăn nốt
miếng trứng chiên. Còn tôi thì tranh thủ nhâm nhi ly nâu đá.
Mười lăm phút sau tôi và my đã có mặt ở ngoài đường hòa vào
dòng người. Lượn qua mấy ngõ hẻm và ngã rẽ thì cuối cùng
tôi cũng đưa được my tới trường. Khi xe vừa thắng lại trước
cổng trường thì tôi thấy một top khoảng chừng 6 cô bé đang
đứng tụm trước cổng trường mà tám chuyện rôm rả. Rồi bỗng
chốc một cô bé trong số đó la lên.
 -My kìa tụi bây.
 -hả đâu?
 5 cái đầu 14 con mắt nhìn theo hướng cô bé vừa la lên
đưa tay chỉ. Và rồi như hiểu nhau, cả 6 cô bé bu tới chỗ tôi
và my đang đứng.
 -ối xời ơi, hôm nay chi my nhà ta được bạn trai chở đi
học nha.
 -tin động trời tụi bây ơi.
 -ừ, tin động trời thiệt tụi mày ạ hehe.
 -tụi mày khùng quá- my quát với mấy đứa bạn
 -anh ơi, anh là bạn trai của my hả
 6cô bé cùng đổ dồn về phía tôi để chờ đợi câu trả
lời, mà hình như không phải 6 mà là 7 My cũng đang nhìn tôi.
 -anh không phải là bạn trai của My, anh chỉ là người
quen của my thôi.
 -tụi mày thôi đi. Anh ấy là người quen của tao thôi,
thế đã được chưa?-my nói với 6 cô bé còn lại.
 -á à….biết rồi nhé. Có thật là người quen không
hay là….haha
 -nếu là người quen thì giới thiệu cho tao đi, tao không
ngại đâu.
 -anh ơi anh tên gì thế- Tiếng của cô bé đeo kính bạn
của my nhìn rất xinh xắn hỏi tôi.
 cô bé nhìn đẹp lắm, trong 6 cô bé thì cô bé này rất
đẹp, và nhìn khác hẳn với mấy cô bé còn lại. Cô bé này mang
một vẻ đẹp hiền lành và nết na lắm, tôi nhìn mà nhớ mãi
gương mặt đó.
 -ừh, anh tên Huy, có chuyện gì vậy em.
 -dạ không, em chỉ hỏi biết thôi ạ.
 Tùng….tùng…..tiếng trống bắt đầu vô lớp vang lên.
 -thôi tới giờ vô lớp rồi, mấy đứa vô đi.
 -khi nào tan học thì điện có gì anh qua đón.-tôi nói
với my.
 Đợi 7 cô bé vô trường thì tôi lấy điện thoại ra gọi
cho Nhung.
 -alo….-tiếng ngái ngủ của N vang lên qua điện thoại.
 -em đang ngủ hả?
 -dạ, có chuyện gì không anh.
 -ừh, anh muốn gặp em nói chuyện thôi mà. Gặp anh nhé.
 -dạ, anh qua chở em nhé.
 -ừ, vậy khoảng 30 phút nữa anh qua.
 -dạ vâng.
 Cúp điện thoại tôi lái xe tới nhà Nhung, tới nơi tôi
nhắn cho Nhung một tin thông báo là mình đang đợi dưới cổng. 15
phút sau Nhung mở cổng bước ra.
 -đi thôi anh.
 -ừ
 -em chưa ăn sáng phải không?
 -dạ, thế còn anh.
 -anh cũng vậy, anh và em đi ăn đi.
 -dạ vâng. Mình ghé qua quán bánh canh ở đường yy đi
anh.
 -ừ.
 Sau khi ăn sáng xong tôi và N tới quán cafe nơi mà lần
đầu tiên chúng tôi xem mặt để nói chuyện. Gọi cho mình ly cafe
sữa và cho em ly cam vắt xong tôi quay qua nhìn N.
 -anh có chuyện gì cần nói với em à.
 -ừ.
 – anh muốn xin lỗi em vì chuyện tối hôm trước. Lúc đó
anh say quá không biết gì nên đã….
 -không sao đâu anh. Lúc đó em cũng tự nguyện mà. Thế
nên anh không cần phải áy náy đâu.
 -nhưng giù sao thì anh cũng là người có lỗi.
 -em đã nói rồi mà anh hãy quên nó đi.nếu anh mà còn
nói thế nữa thì em bỏ về đấy.
 -ừ, anh xin lỗi.
 -đấy lại thế rồi.
 -ớ anh…..
 -hôm đó anh gặp chuyện gì buồn lắm à.
 -sao em biết vậy.
 -hôm đó lúc anh cứ gọi tên cô gái tên là m.a rồi còn
say khướt nên em đoán chắc anh có chuyện gì đó rất buồn với
anh và cô gái tên m.a đó.
 -cô ấy là bạn gái anh àh.
 -có thể là vậy…..
 -có thể? Vậy là sao? Cô ấy không phải là bạn gái anh
àh.
 -cô ấy là bạn thân của anh.
 -vậy có chuyện gì xảy ra à
 -ừ……..anh gặp một số việc. Vậy còn em thì sao,
sao hôm đó em lại là người đưa anh tới đó. Anh rất là thắc
mắc đó.
 – không có gì đâu anh.
 -không có gì là thế nào?
 -chuyện gì vậy có thể kể cho anh nghe được không?
 Nhung im lặng nhìn tôi với vẻ mặt phân vân, thấy thế
nên tôi liền lên tiếng.
 -thế này nhé? Anh kể chuyện buồn của anh, em kể
chuyện của em.
 -anh và em cùng chia sẻ nỗi buồn của nhau được không?
 Sau một hồi im lặng thì Nhung cũng gật đầu đồng ý.
 – Vậy anh kể chuyện của anh trước đi. Rồi em sẽ kể
sau.
 -ừ. Chuyện của anh là thế này.
 ………………..
 -chuyện của anh là vậy đó. Chuyện của em là thế
nào. Tới lượt của em đó.
 -chuyện của em cũng không hơn gì anh cả. Chuyện là
vậy đây anh.
 Tôi ngồi hấp ngụm cafe nghe Nhung kể lại mọi chuyện.
Chuyện của Nhung là thế này, gia đình ba mẹ của Nhung cải nhau
li thân, nên làm N rất buồn điều đó đã khiến cho cô ấy thay
đổi trở nên ăn chơi và bất cần hơn. Cô ấy quen với một anh
chàng nhưng anh ta lại bắt cá hai tay và bị N bắt được. Gia
đình tan vỡ, người yêu phản bội nên đã khiến cho N thay đổi
hẳn. Cô ấy đã bất cần đời, tụ tập với đám bạn chơi bời. Và
rồi hôm trước gặp tôi trong tình trạng say khướt. Cô ấy đã đưa
tôi về khách sạn, trong lúc say tôi đã nói rất nhiều điều về
m.a nên cô ấy nghĩ rằng tôi cũng giống cô ấy cũng bị người yêu
phản bội nên cô ấy đồng cảm với nỗi đau đó của tôi. Cũng
chính vì thế mà khi tôi làm chuyện đó cô ấy đã không chống
cự gì mà còn đồng tình với tôi lúc đó.

Continue…….

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây