Home

Truyện

Bạn đồng hành

Chap 78:

Sếp im lặng dẫn tôi đi gặp một người bạn. Anh này được sếp giới thiệu
tên là H, trùng với tên tôi nhưng là một chuyên gia đầu ngành về tài
chính, nói là bạn nhưng hơn chúng tôi tới gần 20 tuổi.

– Các anh đã nghĩ tới phương án cổ phần hóa chưa?

Ông ta nói khi nghe sếp Anh nói xong về tình trạng công ty. Tôi và sếp
Anh ngớ người khi quay ra nhìn nhau.

– Nhưng cổ phần hóa thì phải định giá, rồi phải minh bạch hóa thông
tin, rồi… thường thì người ta cổ phần hóa khi cần vốn rót đầu tư chứ
để tránh… thì.. – Tôi ngập ngừng.
 – Tôi đâu nói lên sàn đâu, chỉ cần các anh xin được cơ chế
cho phép cổ phần hóa công ty và chọn đối tác chiến lược tôi có thể giới
thiệu cho các anh vài mối. Việc này đối với Tiến Anh tôi nghĩ là quá dễ
– Ông ta quay sang nhìn Tiến Anh mỉm cười.

Tiến Anh trầm ngâm một lúc rồi đánh trống lảng sang chuyện khác, chúng
tôi ngồi ăn cơm và uống cafe không thề đả động gì đến công việc nữa.
Riêng việc này tôi nghĩ Tiến Anh khá giỏi, anh ta hỏi ông H từ việc con
du học cho đến chọn ngành rồi cả việc vợ ông ấy và ông H nên ăn gì để
giữ sức khỏe nữa.

– Việc cổ phần hóa sếp nghĩ sao? – Tôi hỏi khi chúng tôi lên xe đi về
công ty.
 – Không nghĩ nữa – Sếp lạnh nhạt.

Tôi im lặng không nói gì nữa. Chúng tôi về công ty thì cũng mới chỉ có
2h hơn. Bảo Hân nhìn chúng tôi mỉm cười, khẽ nháy mắt với em một cái
tôi lại chui tọt vào phòng mình.

Buổi chiều buồn và cũng mất hứng làm việc, tôi ngồi chịu trận đành nhắn
tin cho Bảo Hân qua skype, mặc dù em ngay ở ngoài cửa phòng tôi

Tôi: “anh thèm cafe :)”
 Bảo Hân: “em pha anh ra ngoài lấy nhé”
 Tôi: “mang vào phòng cho anh đi”
 Bảo Hân: “Không, sợ lắm”
 Tôi: “Sợ gì chư” – Tôi trêu
 Bảo Hân: “Còn hỏi nữa, mà trưa nay em ăn cùng anh Bảo”
 Tôi: “Sao? Có chuyện gì không?”
 Bảo Hân: “Chẳng có gì, nhưng trông anh ấy buồn lắm”
 Tôi: “Bảo nó buồn à? Chuyện gì em biết không?”
 Bảo Hân: “Em không biết, anh ấy chẳng nói gì”
 Tôi: “Hay tại nó thích em nhỉ?”
 Bảo Hân: “Chắc không phải đâu..”
 Tôi: “Em nghĩ Bảo biết chuyện anh em mình không?”
 Bảo Hân: “Chắc không biết, mà nếu biết cũng chẳng sao”
 Tôi: “Em không sợ ư?”
 Bảo Hân: “Có gì mà em phải sợ chứ?”
 Tôi: “Anh có vợ rồi” – Tôi type dòng này thản nhiên
 Bảo Hân: “Em không cần biết, mà người đó không phải là vợ anh”
 Tôi: “Sao em lại nói thế? Vợ thật đấy” – Tôi nhoẻn cười
 Bảo Hân: “Nếu là vợ sẽ không bao giờ như thế..”
 Tôi: “Nhưng vẫn là vợ anh”
 Bảo Hân: “Vợ hay chồng, chỉ là một cái tên gọi, cái quan
trọng thì anh và chị đã không còn” – Bảo Hân vẫn đang typing.
 Tôi: “Em tự tin vậy sao?” – Tôi ngắt ngang.
 Bảo Hân: “to live is to fight mà anh” – Bảo Hân ngừng gõ đợi
tôi trả lời xong mới type dòng này, kèm theo là một biểu tượng mặt cười.
 Tôi: “Vậy em muốn làm vợ anh không?” – Tôi hỏi

Tôi thấy trên màn hình máy tính Bảo Hân cứ đang typing rồi lại dừng,
rồi lại typing, rồi lại dừng.. Sau rồi em nói:

Bảo Hân: “là vợ cũng được, không cũng chẳng sao, chỉ cần anh quan tâm
đến em là đủ rồi”

Tôi bật cười, gõ lại dòng trả lời Bảo Hân:

Tôi: “Em ngây thơ quá, nhưng anh thích em vì điều đó” – Sau rồi tôi gõ
tiếp Tôi: “Anh không hứa làm cho em hạnh phúc đâu”
 Bảo Hân: “Hạnh phúc là do con người ta tự cảm nhận, không
phải cố làm là được, em đang hạnh phúc rồi”

Bảo Hân trả lời tôi rất nhanh làm tôi cảm thấy trong lòng có chút gì đó
hối lỗi, chỉ một chút thôi rồi qua thật nhanh, đàn bà luôn là thế mà,
lời nói cũng chỉ là lời nói mà thôi..

Bảo Hân: “tối nay anh rỗi không?” – Bảo Hân hỏi
 Tôi: “Anh bận mất rồi, để mai đi”
 Bảo Hân: “Anh bận gì thế?”
 Tôi: “Em hỏi làm gì, thôi anh làm việc đây” – Tôi lạnh lùng.
 Bảo Hân: “Ừm, anh làm việc đi”

Có vẻ cảm nhận có vẻ gì đó cam chịu trong lời này nhưng mà thôi mặc kệ,
cũng đơn giản, đàn bà thường thế với người đàn ông đầu tiên của đời họ,
không lạ bởi vì tôi đã quá quen rồi.

Buổi chiều khi vừa dắt xe ra khỏi cổng công ty thì có điện thoại của
Quỳnh Thy, tôi dừng lại bỏ mũ bảo hiểm ra nghe vì nghĩ có chuyện gì đó.

– Aloo! Quỳnh Thy à
 – Vâng! Em đây… – Giọng Quỳnh Thy tự nhiên nhỏ lại
 – Sao thế? Có chuyện gì mà gọi cho anh – Tôi cười

Quỳnh Thy im lặng một lúc lâu, tôi thấy hơi ngạc nhiên với con bé này,
sau rồi nó nói độp ra một câu ròi tắt máy luôn.

– Anh mở mail ra xem, em gửi trong đó rồi.

Tôi thừ người ra trước câu úp mở của Quỳnh Thy, điện thoại này thì
không thể xem được tôi ngẫm nghĩ liệu mình có nên không vì ra khỏi cổng
công ty rồi, chút nữa lại gặp Khả Vân nữa.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi cuối cùng tôi tặc lưỡi quay trở lại cơ quan, mở cửa
bước vào phòng mình. Chú bảo vệ hơi lạ khi nhìn thấy tôi.

– Cháu vào lấy tài liệu – Tôi mỉm cười.

Tôi mất một lúc mở máy tính lên, tay hơi run run khi thấy bức mail mà
Quỳnh Thy gửi cho tôi, bức mail với tựa đề “gửi anh”

Tôi lặng lẽ click mở hộp mail lên.

“Gửi Anh

Thật khó nghĩ là em không biết nên gửi bức mail này cho anh không? Thực
ra chuyện này chẳng liên quan gì tới em cả nhưng trên danh nghĩa anh là
một người mà em rất quý em vẫn phải thấy mình có trách nhiệm gửi cho
anh.

Có thể anh nghĩ em là đứa nhiều chuyện, có thể anh nghĩ em là kẻ lắm
lời nhưng em vẫn phải cho anh biết.

Anh còn nhớ lần trước em đã nói với anh điều gì về Khả Vân không, em
nói cô ấy không tốt, lúc đó anh đã không nghe em, em đã mất thời gian
để tìm hiểu lấy bằng chứng, anh cứ click theo đường link ở dưới mà tự
mình tìm hiểu.

Link:

Đừng giận em”

Tôi yên lặng nhớ lại những gì tôi và Khả Vân trên chuyến đi Hà Giang,
như một giấc mơ vậy, rồi lúc em và tôi cùng song ca bài “như đã dấu
yêu” nữa, tất cả mờ ảo như làn sương trước mắt, đẹp đến lạ lùng. Cả cái
cảm giác khi tiếp xúc với da thịt mát rượi của em, hôn lên đôi môi hình
trái tim ngọt ngào của em, cảm xúc được bình yên khi bên em..

Lặng lẽ một mình trong phòng tối, tôi click vào đường link mà Khả Vân
gửi. Màn hình web hiện lên một thứ mà tôi cảm thấy ghê tởm, cảm giác
lúc đầu biến mất nhường chỗ cho cái máu nóng đang chảy rần rật trên
người, tim tôi như thắt lại đau đớn.

Mất hơn 1h đồng hồ tôi phải xem đi xem lại đến chục lần. Mỗi lần là lại
thêm một lần đau đớn, đến độ khi tôi không còn cảm giác gì nữa tôi nhấc
máy lên gọi Khả Vân.

– Em nghe đây, hi hi – Khả Vân cười vui vẻ.
 – Em đang ở đâu đấy? có rảnh không? – Tôi cố gắng giọng vui vẻ
 – Em đang ăn cơm cùng gia đình thôi, anh lại nhớ em à? – Câu
cuối Khả Vân khúc khích cười rồi nói rất nhỏ?
 – Ừ! Em qua chỗ này nhé, để anh nhắn tin
 – Ơ? Qua luôn à anh
 – Ừ – Tôi nhếch mép rồi tắt máy

Tôi qua cái nhà nghỉ gần nhất công ty rồi nhắn tin cho Khả Vân, sau đó
tôi tắt máy chẳng buồn làm gì nữa, chỉ vắt tay lên trán mà suy nghĩ.

Tôi làm thế này có đúng không nhỉ? Tại sao mình lại cảm thấy tức giận
đến như thế với một cô gái mới quen chứ? Hừ! Liệu có đáng không? Sao
tim mình lại đau đến thế này?

Không lâu sau Khả Vân bấm cửa phòng tôi. Khả Vân diện một chiếc juip
trắng ngắn và một chiếc áo phông đơn giản, trông em nhỏ nhắn và trong
sáng như một cô gái 17 vậy.

Tôi thoáng ngỡ ngàng khi nhìn thấy em trong bộ dạng trẻ trung như vậy
nhưng rồi hình ảnh từ cái trang web mà Quỳnh Thy gửi cho tôi hiện lên
rõ mồn một khiến mắt tôi đỏ ngầu. Khả Vân vừa mỉm cười chưa kịp mở
miệng thì tôi đã lao vào bế thốc em lên, vùi đầu vào ngực em mà hít hả
mùi hương quen thuộc. Khả Vân vui vẻ khúc khích cười.

– Anh này hư quá, lại giở trò dê kìa – Giọng nói trong như nước suối
của em cất lên thích thú
 – Ừ! – Tôi hét lên và vứt Khả Vân mạnh xuống giường
 – Ui da

Khả Vân hơi nhăn nhó sau cú vứt mạnh, em ngạc nhiên nhìn tôi lạ lẫm,
chắc trong đầu em phải hiện ra nhiều câu hỏi lắm, chẳng thốt nên lời.

Tôi chậm rãi cởi từng nút áo sơ mi của mình, mắt tôi nhìn em chằm chằm
đầy thích thú, em như con thỏ non vẫn chưa biết mình sắp thành mồi của
con sói già như tôi. Ngước ánh mắt ngây thơ nhìn tôi em lẩm bẩm:

– Anh hôm nay lạ quá..

Tôi mỉm cười lạnh lẽo không trả lời, đôi mắt tôi như con thú hoang dã
nhìn ngắm em, chiếc áo sơ mi cuối cùng cũng được vứt bỏ, tôi lao vào em
ngấu nghiến.

Khả Vân sợ hãi trước hành động của tôi, em quằn quại như muốn chống
trả, muốn đẩy tôi ra khỏi người em.

Nhưng mà em nhỏ bé như thế thì làm sao chống trả nổi tôi, một con thú
khát máu đang say mồi, tôi thích thú nhìn em sợ hãi, đôi môi run rẩy
của em như muốn nói ra điều gì mà lại không thể. Hai tay tôi tuột chiếc
áo phông ra khỏi người em, tôi giật mạnh chiếc áo ngực cũng bung nốt.
Người em giờ đây hiện ra trước mặt tôi hoàn hảo với làn da trắng ngần,
cặp ngực vừa phải nhô cao.

Vội vàng lấy hai tay che ngực trước cặp mắt hau háu của tôi đang nhìn
em như muốn ăn tươi nuốt sống, Khả Vân mặt tái dại lắp bắp sợ hãi..

– Anh… anh.. anh định làm gì..
 – Làm điều mà em muốn anh làm.

Tôi cười lạnh, một tay đã luồn xuống dưới váy mà giật nốt chiếc quần
nhỏ đang bao bọc lấy vùng cấm cuối cùng của người con gái.

Continue……..

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây