Home

Truyện

Yêu nhầm chị họ
 
Chap 84:

Một đêm dài tưởng chừng như vô tận..

 Tiếng khóc rấm rứt của em Uyên chỉ ngưng lại khi chị về đến.
Tắt hẳn rồi, nhưng không hiểu sao âm thanh đó cứ vang vọng, ám ảnh mãi
trong tâm trí mình.

 Đêm đen thật đáng sợ!

 Khi không gian im ắng, vạn vật đã chìm vào giấc ngủ vùi, chỉ
còn lại ta với ta cùng màn đêm dày đặc, đó cũng chính là lúc sự yếu
đuối và những cảm xúc không tên mình cố gắng dìm tận sâu trong lòng
mạnh mẽ trỗi dậy.

 Ngủ, ngủ, ngủ thôi! Tự nhủ bản thân chẳng biết bao nhiêu lần,
mình cần phải ngủ thật nhanh trước khi làm ra điều gì đó điên rồ. Mệt
mỏi quá, thật sự mệt mỏi…

 …

 Mở mắt ra đã là 9h sáng. Dậy sớm thế này, mình phải rất nỗ
lực mới làm được, chuẩn bị đi học lại rồi, phải tập cho quen. Biết làm
sao, dạo này toàn ngủ suốt thành thói rồi, đêm qua lại nằm trằn trọc
đến gần sáng mới chợp mắt được.

 Mắt nhắm mắt mở lết xuống giường, chui vào toilet vệ sinh cá
nhân. Công việc tiếp theo là xuống nhà lục xem có gì nhét vào bụng
không. À, có ổ bánh mì thịt, chắc chị mua để sẵn cho mình. Ngồi gặm tí
tởn, tâm trạng mình tốt hẳn ra.

 Thật đúng chỉ có ngủ mới là liều thuốc chữa bách bệnh, buồn
chán, thất tình, hoặc đơn giản như đói bụng, chỉ cần một giấc ngủ, tỉnh
dậy sẽ thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng, lạc quan yêu đời hơn, đầu óc cũng
sáng suốt hơn để cho ra những quyết định đúng đắn.

 Tạm giải quyết ổn thỏa cái bụng rồi, định lên phòng khách xem
tivi, chợt một thứ đập vào mắt mình. Chiếc Vespa trắng của em Uyên dựng
lù lù ngay góc nhà, nãy giờ lo ăn uống mình không để ý thấy. Phát hiện
bất ngờ này làm mình đứng hình mất mấy giây. Ẻm không đi làm sao nhỉ?
Hay đi chung với chị Diễm nên để xe lại?

 Không phải suy nghĩ cho mệt đầu, mình rón rén leo cầu thang,
áp tai vào cửa phòng ẻm lắng nghe.

 Yên ắng quá, không tài nào xác định được em Uyên có trong
phòng hay không. Nhưng nếu thực sự ẻm ở nhà, vậy chắc chắn có vấn đề.
Em Uyên có tinh thần trách nhiệm rất cao, mình chưa từng thấy ẻm nghỉ
làm nếu không có chuyện quan trọng.

 Mấy lần mình định bỏ đi, nhưng trong lòng cứ dâng lên sự lo
lắng khó thể lý giải. Thà không biết, biết rồi thì mình chẳng thể tỏ ra
không quan tâm được. Mặc dù cửa không khóa, nhưng mình vẫn gõ cửa,
miệng kêu khẽ:

 – Uyên có trong phòng không?

 Chờ một lúc không thấy đáp, mình kêu to hơn:

 – Uyên, có trong đó không? T vô nhen?

 Lại chờ thêm một lúc, mình mở cửa bước vào.

 Em Uyên nằm co ro trên giường, hai mắt nhắm nghiền nhưng mình
vẫn có thể thấy hơi sưng lên, chắc do đêm qua khóc nhiều. Gương mặt ẻm
nhợt nhạt, môi hơi tái và khô, không đỏ tươi thắm như bình thường.

 Mình đặt tay lên trán ẻm, nóng hổi như lò than. Sốt cao quá..

 – Uyên mệt lắm hả? – Mình lay nhẹ.

 Gọi mấy lần, em Uyên hơi hé mắt ra, đầu gật nhè nhẹ.

 – Chờ chút hén, T đi mua thuốc cho Uyên uống.

 Mình kéo chăn đắp lên người em Uyên, sau đó xuống nhà lấy xe
chạy đi.

 Ghé hiệu thuốc mua vài liều hạ sốt, chợt nhớ ra ẻm còn chưa
ăn gì, mình lại đi mua đồ ăn sáng. Nghĩ hoài vẫn không biết mua gì cho
em Uyên, mình mua đại bọc bánh canh, có nước chắc người bệnh dễ ăn hơn.

 Mình vô tâm thật, giờ mới nhận ra ngay cả em Uyên thích ăn
gì, mình cũng chả biết. Sau tất cả những điều ẻm làm cho mình, thật khó
chấp nhận sự thật là mình chưa làm được gì cho ẻm. Tệ thật!

 Đổ bánh canh ra tô, rót thêm ly nước, mình bê lên phòng.

 – Uyên dậy ăn chút đi, rồi uống thuốc! – Mình nói nhỏ.
 – …
 – Ráng dậy đi! Nằm hoài bệnh nặng thêm đó.
 – …
 – T đỡ Uyên dậy hén!

 Mình nói cho có lệ thôi, không chờ em Uyên đồng ý, mình đỡ
hai vai đẩy ẻm ngồi lên. Thật là… người gì mà nóng hầm hập..

 – Uyên.. không muốn ăn.. – Em Uyên thở nặng nhọc, nói nhỏ xíu.
 – Không muốn cũng phải ăn chút, mới uống thuốc được chứ. Há
miệng ra! – Mình múc muỗng bánh canh kê vào miệng ẻm.
 – Không ăn mà… – Ẻm né đi.
 – Zzz.. không ăn sao uống thuốc? Ráng đi! – Mình cau mặt.

 – Ăn giùm cái đi! Há miệng ra nuốt thôi, có gì đâu. T chạy cả
buổi mới kiếm được chỗ này còn bán đó, gần 10h rồi đâu ai bán đồ ăn
sáng nữa.

 Hết cách, mình đành chơi chiêu khổ nhục kế. Ai chứ em Uyên
thuộc dạng ưa nói ngon ngọt, vậy mới chịu nghe.

 Có hiệu quả ngay. Em Uyên nhìn mình, rồi chống tay đứng lên.

 – Không ăn mà đi đâu vậy?
 – Súc miệng. – Ẻm ném lại một câu.
 – Đừng đụng nước nhiều đó, có gì kêu T nhen!

 Ngồi chờ khá lâu, em Uyên mới bước ra. Rửa mặt xong, nhìn ẻm
tươi tỉnh phần nào.

 – Ngồi xuống ăn nè! – Mình múc muỗng bánh canh.
 – Uyên tự ăn được. – Em Uyên cầm tô bánh canh, lặng lẽ ăn,
không cho mình đút.

 Mình không biết nói gì, im lặng lấy thuốc ra để sẵn. Thỉnh
thoảng len lén nhìn ẻm một cái, xem thế nào.

 – Giờ Uyên xấu xí lắm, có gì mà nhìn? – Phát hiện mình nhìn
lén, ẻm cười tự giễu.

 Mình quê quê, ngồi cười trừ.

 – Xấu lắm phải không? – Em Uyên lại hỏi.
 – Không.
 – Chứ sao?
 – Không xấu mà!
 – Khen Uyên một tiếng thì T chết à?
 – Ừ, Uyên xinh lắm! Được chưa?
 – Không cần. Miễn cưỡng quá!
 – …

 Chờ ẻm ăn xong, mình đưa thuốc và ly nước.

 – Sao nhiều quá vậy? – Em Uyên nhíu mày.
 – Ai biết đâu. Nói thuốc hạ sốt thì ta bán vậy đó!
 – Có thuốc gì bậy bạ trong đây không? – Ẻm nghi ngờ.
 – Chài, mệt nhen! Nếu muốn, T đâu cần phải..
 – Trong lòng T, Uyên dễ dãi vậy à? – Ẻm ngắt lời.

 – Xin lỗi, T không có ý đó.. – Mình lại lỡ lời rồi.
 – Không sao. Uyên quen rồi!

 Em Uyên cười khẽ, bỏ bụm thuốc vào miệng, hớp vài hớp nước.

 – Sao tự nhiên lại bệnh vậy? – Mình hỏi.
 – Bệnh thì bệnh thôi. Phải có lý do sao?
 – Ừm. T chỉ muốn Uyên sống hạnh phúc thôi! Uyên đừng như vậy
nữa, được không?
 – Đừng như vậy nữa nghĩa là sao?
 – Nghĩa là… đừng buồn, đừng khóc vì T nữa.. Uyên như vầy
hoài, T khó xử lắm! – Mình ngần ngừ một hồi mới nói được.

 – T ngộ nhận rồi. Uyên khóc vì tự thấy mình ngu thôi, chẳng
khóc vì ai hết! Bệnh cũng là do mệt mỏi, nhớ gia đình thôi! – Ánh mắt
em Uyên ráo hoảnh, chẳng chút cảm xúc.
 – Ừ. Vì cái gì cũng được, T mong Uyên biết quý trọng bản
thân, giữ gìn sức khỏe là được rồi! – Tận đáy lòng, mình thật sự nghĩ
thế.

 – Uyên lớn rồi. Mấy chuyện đó tự hiểu được, không cần T phải
nói.
 – Ừm.
 – Uyên muốn ngủ, T ra ngoài đi! Cảm ơn đã có lòng tốt mua
thuốc cho Uyên!

 Em Uyên lên giường, bình thản đắp chăn, nhắm mắt lại.

 Dù ẻm cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng làm sao giấu được mắt mình. Đôi
vai run rẩy, gương mặt vẫn tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi.. thế này mà
ngủ được sao?

 Mình lấy khăn, vào toilet nhúng nước, vắt thật khô, rồi nhẹ
nhàng lau trán cho em Uyên. Sao mà nóng thế này cơ chứ, lòng mình dâng
lên nỗi chua xót..

 – T ra ngoài đi! – Em Uyên cầm khăn, đẩy nhẹ mình.
 – Uyên ngủ đi, chút T ra liền mà! – Mình lắc đầu.
 – Mặc kệ T. – Ẻm xoay người, nằm nghiêng quay mặt vô trong.

 Mình vẫn ngồi lại. Chẳng thấy yên tâm chút nào, chờ lát coi
em Uyên có bớt không, mình mới đi.

 – T đi đi, nếu muốn tốt cho Uyên.. – Vai em Uyên run lên,
giọng nghèn nghẹt.

 Mình cắn nhẹ môi, lặng lẽ đứng lên.

 – T về phòng, cần gì Uyên nhớ gọi.

 Nhìn quanh, thấy điện thoải ẻm để trên bàn trang điểm, mình
cầm lên định đem lại đưa. Chợt thấy tò mò, mình bấm nhanh vào phần tin
nhắn. Vẫn biết làm thế là không nên, xâm phạm sự riêng tư của em Uyên,
nhưng linh cảm khiến mình tin rằng những điều mình cần biết đều nằm
trong đây.

 Tay mình run lên khi thấy một cái tên không quá xa lạ, 7 Hổ.

 “Còn 200 chừng nào thanh toán em gái?”

 “Trong tuần này em sẽ đưa đủ. Anh thông cảm, gấp quá em không
chuẩn bị kịp.”

 Lướt qua những tin nhắn tán tỉnh vớ vẩn của mấy thằng nào đó,
chẳng được em Uyên đáp lại. Mình chợt thấy một cái tên khác cũng rất
quen thuộc, Khang.

 “Tôi cần 200, anh cho mượn đỡ được không?”

 “Có nghe nhầm không vậy? Em mà phải vay tiền à? Thằng đàn bà
kia đâu?”

 “Được hay không?”

 “Được chứ. Chuyện nhỏ mà cưng! Sao anh điện thoại không nghe
máy? Nhắn tin mỏi tay quá.”

 “Nhắn tin đi. Chừng nào anh đưa được? Tôi cần gấp, ngoài ra
còn một việc muốn nhờ anh.”

 “Em muốn lấy lúc nào cũng được. Mai anh gọi cho em, ok?”

 “Không cần. Anh chuyển khoản cho tôi đi. Còn chuyện kia tới
lúc tôi sẽ tìm anh.”

 “Vô tình vậy cưng! Mai anh muốn gặp em, nhớ em quá!”

 “Anh giúp được thì giúp, không thì thôi. Đừng lảm nhảm! Nói
thêm một câu nữa tôi sẽ không bao giờ gặp anh.”

 “Ok ok, mai anh sẽ chuyển khoản cho em. Gọi cho anh sớm nhé!”

 Tất cả tin nhắn đều khá lâu rồi, từ vài tuần trước, khoảng
thời gian khi mình đụng độ nhóm thằng Quang ở quán 7 Hổ.

 Mình thẫn thờ ngồi phịch xuống gạch, suýt buông tay làm rớt
cái điện thoại.

 Vẫn biết em Uyên vì mình rất nhiều, nhưng hy sinh đến mức
phải chạy vạy thế này thì…

 Ẻm kiêu kỳ, tự trọng và có cái tôi lớn đến thế nào, mình hiểu
quá rõ. Ẻm hận thằng Khang tận xương tủy, mình cũng biết rất rõ. Vậy mà
phải hạ mình vay tiền nó chỉ để giúp mình, thậm chí chấp nhận ngủ với
nó. Trước đó mình còn nửa tin nửa ngờ, không thể nào tin nổi ẻm làm
việc đó chỉ vì giúp mình. Giờ tận mắt thấy những dòng tin, sự nhục nhã
đau đớn tràn ngập trí não, thấm sâu cọ rửa từng sợi dây thần kinh trong
đầu mình.

 7 Hổ ghi rõ “còn 200”, không biết trước đó ẻm đã đưa cho lão
bao nhiêu rồi? Em Uyên rất giàu, lại không đủ tiền để trả, phải vay
mượn, mình không tưởng tượng được ẻm đã chi bao nhiêu rồi. Khốn nạn
thật!

 Càng nghĩ lại càng đau, còn gì đau bằng tận mắt chứng kiến sự
thật trần trụi không mong muốn. Nhìn em Uyên vẫn nằm xoay lưng ra
ngoài, mũi mình chợt cay xè, khóe mắt thoáng chốc bị thứ nước gì đó lấp
đầy, tràn cả ra ngoài.

 Cơ thể mình run lên từng cơn theo nhịp tim đập nhanh thình
thịch, không tài nào kìm lại được. Môi mím chặt, cố ngăn không phát ra
âm thanh, mình không muốn em Uyên nhìn thấy mình vào lúc này. Muốn đi
về phòng, nhưng sao chẳng thể nhấc chân lên nổi. Sức nặng của nỗi đau
khiến đôi chân nặng trĩu, run rẩy..

 – Sao T còn ngồi đó? – Ngay lúc mình không mong muốn nhất, em
Uyên lại quay ra, giọng đầy mệt mỏi.

 Mình cúi xuống, giấu mặt sau hai cánh tay.

 – T cầm điện thoại của Uyên làm gì vậy?

 Tiếng nói chứa đầy sự hốt hoảng, em Uyên lao lại chỗ mình,
giật mạnh điện thoại. Mình vẫn còn mở tin nhắn, chưa thoát ra ngoài.

 – Ai cho phép T coi lén tin nhắn của Uyên? Hả? Sao T làm vậy
hả? – Ẻm giận dữ thét lên.

 – T làm gì vậy? Coi lén còn ăn vạ à? Về phòng đi! – Ẻm kéo
mạnh tay mình.

 – T.. – Chợt thấy mình ngước lên, em Uyên kinh ngạc kêu lên
một tiếng rồi im bặt.

 Ngỡ ngàng một lúc, ẻm chạy đi lấy cái khăn khi nãy mình lau
cho ẻm, chùi mặt mình.

 – T sao vậy? Tự nhiên khóc, con trai không được khóc, hèn lắm
biết không? – Vừa lau ẻm vừa nói.
 – Sao Uyên tốt với T quá vậy? – Mình bặm môi.
 – Không biết. Chắc tại Uyên ngu..
 – Có đáng không?

 Em Uyên dừng lại, nhìn mình cười nhẹ:

 – Đáng hay không thì Uyên không biết. Nhưng Uyên không hối
hận! Ít ra T cũng khóc vì Uyên một lần, như vậy đủ rồi!

 Từng lời từng lời của ẻm như nhát dao cứa sâu vào trái tim
đang rỉ máu của mình. Cõi lòng quặn thắt, trí não ngừng trệ, mắt lại
một lần nữa cay xè, môi mặn đắng..

 Mình ôm chầm em Uyên vào lòng, siết chặt. Lúc này, mình chẳng
còn nghĩ được nữa, chỉ biết hành động theo con tim mách bảo. Lý trí quá
lâu rồi, điều đó thật tốt, nhưng cũng chính nó sẽ biến mình thành một
cỗ máy không cảm xúc..

 Em Uyên ngoan ngoãn ngồi trong vòng tay mình, đầu tựa nhẹ lên
vai.

 – Người Uyên nóng quá! – Mình nói khẽ.
 – Uyên còn bệnh mà..
 – Đỡ chút nào chưa?
 – Khi nãy thì chưa, giờ đỡ được chút rồi.
 – Ừm..

 Bỗng em Uyên đẩy mình ra.

 – Sao vậy?
 – T trả ơn Uyên vậy đủ rồi. – Ẻm lắc đầu cười mỉm.
 – Không phải trả ơn đâu.. – Mình lại kéo ẻm vào người, cảm
xúc phủ mờ lí trí thật rồi.

 – T đừng ngộ nhận nữa, Uyên hiểu mà! – Sau một lúc dường như
đấu tranh tư tưởng, em Uyên lại cựa mình muốn đứng lên.
 – T… – Lời chưa ra khỏi miệng, ánh mắt ngỡ ngàng của em
Uyên làm mình tắt tiếng.

 Cảm giác bất ổn vụt ập tới, mình xoay người lại thật nhanh.

 Chị Diễm đứng ngay cửa, đôi mắt nai mở to không chớp.

 Suốt đời mình không thể quên ánh mắt của chị lúc này, đau đớn
và đầy cam chịu. Trong đôi mắt long lanh ngấn nước, như có niềm tin vừa
đổ vỡ, loang rộng ra phá tan mọi thứ..

 – Phịch..

 Giỏ xách trên cánh tay buông thõng của chị rơi xuống, hòa
cùng những giọt nước mắt lã chã tuôn trào..

 – Chị… – Mình chỉ thốt lên được một tiếng, ngậm miệng lại
chẳng biết nói gì.

 Tất cả mọi chuyện, chị thấy hết rồi. Mình có thể giải thích
được gì nữa đây?

 Thoáng chốc, chị quay lưng chạy nhanh xuống nhà, tay không
ngừng chùi nước mắt trong nỗ lực ngăn nó đừng rơi đầy tuyệt vọng.

 Mình đứng chôn chân. Đầu óc trống rỗng, một nỗi sợ hãi mơ hồ
xâm chiếm linh hồn làm mình tê dại.

 – Đuổi theo kẻo chị Diễm làm chuyện dại dột, nhanh đi T!!

 Em Uyên hét lớn vào tai khiến mình bừng tỉnh, như thằng điên
cắm đầu lao xuống cầu thang. Nhưng không kịp…

 Chị đi mất rồi.

 Mình chạy bộ ra đến tận đầu hẻm mà chẳng thấy bóng dáng chị,
lết thết đi về.

 – Không thấy hả? – Mặt em Uyên đầy lo lắng, đứng trước thềm
nhà hỏi.
 – Không. – Mình cười khổ.
 – Uyên gọi chị Diễm mà không được, tắt máy rồi. T đoán được
chị đi đâu không? Mình đi tìm.
 – Ở đây chị chỉ có người quen là chị Ánh thôi. – Sực nhớ ra,
mình chạy nhanh lên phòng lấy điện thoại gọi chị Ánh.

 – Chị nghe nè em trai.
 – Chị có đang ở tiệm không? Có chị Diễm đó không chị? – Mình
lật đật hỏi.
 – Không. Hôm nay cúp điện, chị dẹp tiệm cho Diễm về sớm rồi.
Ủa, nó chưa về hả?
 – Dạ về rồi, mà đi đâu nữa em cũng không biết. Em tưởng lại
nhà chị chơi chứ.
 – Đâu có. Diễm nói về sớm mua quà tặng cho anh nào đó mà!
Chắc đi chơi với trai rồi, T không phải lo ha ha..
 – Vậy thôi, có gặp chị Diễm thì chị báo em biết hén!
 – Ok.

 Tắt điện thoại, nhìn túi xách chị đánh rơi vẫn còn nằm lăn
lóc trên sàn, chợt nhớ lời chị Ánh vừa nói, mình bước đến cầm lên.

 Cặp móc khóa xe hình trái tim, chia làm 2 nửa chuyên dành cho
những đôi yêu nhau. Ngắm trái tim nhỏ bé xinh xinh, lòng mình nhói lên
từng cơn.

 Tròng cái áo, mình đẩy xe ra. Không biết chị đi đâu cũng phải
tìm, tìm cho đến khi nào thấy mới thôi. Chị mong manh dễ vỡ, mình chỉ
hi vọng chị đừng làm chuyện khờ dại. Nếu chuyện đó xảy ra, mình có 10
cái mạng cũng không đủ để giết.

 – T, cho Uyên đi với! – Em Uyên cầm nón bảo hiểm chạy lại.
 – Uyên ở nhà đi. Lúc này, chắc chị không muốn thấy Uyên đâu..
– Mình nói.
 – Vậy… T ráng tìm nhen! Có gì gọi cho Uyên liền nhen! – Mắt
em Uyên ầng ậng nước, mím môi nói.
 – Ừ, Uyên vô nghỉ đi, còn bệnh đó!

 Mình phóng xe đi. Những địa điểm quen thuộc từng đến cùng
chị, mình đều ghé qua, rồi phải thất vọng rời đi.

 Không có tiền trong người, chị có thể đi đâu được chứ?

 Thần kinh mình căng như dây đàn, ráng moi trong trí nhớ xem
còn chỗ nào mình chưa tìm không, nhưng vô ích. Chị như bóng chim tăm
cá, đã bay đến phương trời nào rồi, để mình tìm kiếm trong vô vọng..

 Cả buổi trưa rong ruổi ngoài đường, dưới cái nắng như thiêu
như đốt, thật khốn khổ khi đi mà chả biết mình đi đâu, chả có mục tiêu,
lại càng không có phương hướng. Ngược xuôi, xuôi ngược, mình hầu như
quần nát khu vực sinh sống, chốc chốc lại lôi điện thoại ra gọi cho
chị, hi vọng chị đã mở máy, để rồi chán chường cất vào.

 Hơn nghìn lần mình xin Chúa ban phước. Mình bất lực rồi, chỉ
biết cầu vào Ngài thôi, xin Ngài che chở cho chị. Chỉ cần tìm được chị,
mình bị sao cũng chịu.

 2h trưa, sau gần 4 tiếng chạy như thằng tâm thần ngoài đường,
mình mệt mỏi về nhà.

 – Không thấy hả T? – Vừa mở cửa, em Uyên đã vội vã hỏi.
 – Không. Tìm nát rồi, chẳng biết chị đi đâu nữa. – Mình ngồi
phịch xuống ghế.
 – Lo quá! T gọi cho ba mẹ chị Diễm thử chưa?
 – T không dám gọi, sợ hai người lo lắng! Để đến tối thử coi
sao, nếu vẫn không thấy chị thì gọi. – Mình vò đầu.

 – Ừm. Đều tại Uyên hết.. xin lỗi.. – Em Uyên cắn môi chực
khóc.
 – Bây giờ không phải lúc nói lỗi tại ai. Quan trọng là sự an
toàn của chị Diễm, Uyên đừng làm T rối trí nữa. – Mình thở dài.
 – …
 – Uyên đỡ chưa? Kêu nghỉ sao không nghỉ, ngồi đây chờ thì
được gì? – Mình chán nản nói.
 – Đỡ rồi. Chuyện thế này, Uyên còn tâm trí nào để ngủ nữa!
 – Uyên ăn cơm chưa?
 – Chưa. T đói không, Uyên lấy cơm cho?
 – Đói, mà giờ nuốt không trôi.

 Đầu mình nhức như búa bổ, không rõ vì dang nắng hay do vận
động trí não quá nhiều. Cũng phải, chỉ trong buổi sáng, mình đã phải
trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc, thần kinh nào có thể chịu nổi..

 Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này? Mọi thứ cứ như một
cơn ác mộng, đến giờ mình vẫn chưa thể tin đó là sự thật. Nếu đây chỉ
là giấc mơ, nó đã quá dài rồi, xin cho mình tỉnh dậy đi, quá sức chịu
đựng mất rồi!

 Tự nhéo vào mặt, vẫn thấy đau! Không phải đang mơ rồi, đây là
đời thực, là cuộc sống khốn nạn của mình!!!

 Mình đã làm gì sai sao? Ừ, chắc thế. Lẽ ra mình không nên yêu
chị, lại càng không thể có tình cảm với em Uyên. Mình phải là thằng
người máy vô tri, không được quyền có cảm xúc.

 Chị cho mình tình yêu, em Uyên cho mình mạng sống và thứ tình
cảm tội lỗi.

 Yêu và được yêu, từ chối và đón nhận.. Lần đầu tiên trong
đời, mình nếm trải cảm giác không thể chọn giữa hai con đường. Đứng
giữa ngã rẻ nhưng lại thấy bế tắc như lâm vào ngõ cụt..

 Mình biết làm gì đây???

Continue…..

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây