Home

Truyện

Qúa
Khứ Bình Yên Nhé

Hôm nay  xin mạo muội
viết đôi ba trang gọi là ôn lại kỷ niệm xưa. Có gi mong anh em góp
ý  .

  ” Ta đã từng
yêu nhau. Ta đã từng nguyện ước sẽ sóng đôi bên nhau cho đến trọn đời
này. Em nói : “ Nếu một ngày nào đó không có anh bên cạnh em sẽ sống
như thế nào. Em sẽ không thể nào ăn ngon miệng, em sẽ chẳng thể nào ngũ
yên giấc” Em còn nhớ không? Giật mình tỉnh giấc, Ồ! Nắng lên rồi. Nắng
không còn trên bãi cỏ, nắng đã qua bên kia đồi. ” Trước đây mổi lần có
chuyện gì em thường viết thư cho nó nhưng hôm nay thì khác. Em cắt 1
mảnh truyên ngắn trên báo em đọc và gửi cho nó thay lời chia tay( vụ
này là do bệnh nghề nhiệp nè dân kế toán tính toán dễ sợ. tận dụng tất
cả những gì minh đang có  ). Nó đọc xong và tự hiểu được điều
nó lo sợ đã đến. Nó lững thững bước ra sân phì phèo điếu thuốc rồi suy
nghĩ. Nó cầm dt lên và nhắn 1 tin cho em:” Người vui thì người cứ ra
đi, Níu kéo làm chi khi tình cất bước “. Nó cảm giác được vị mặn trên
môi. Là đàn ông nhưng mổi lần có chuyện gì buồn và cô đơn không biết
tâm sự với ai nó lại khóc 1 mình. Đang miên man suy nghỉ thì 1 tin nhắn
trả lời: ” Dù có làm gì và đi đâu, Em Vẫn mãi yêu anh ” . Nó tự nhủ mẹ
yêu gì kỳ vậy.

Phần 1: Qúa Khứ
Bình Yên

Nó và Em quen nhau cũng bình thường như những đôi trai gái trong cái
trường cấp 3 này. Một cái trường cấp 3 của huyện, chuyện cũng sẽ chẳng
có gì nếu nó không phải là 1 người quá nổi tiếng ở trường. Sinh ra và
lớn lên trong 1 gia đình cũng không khá giả lắm ở vùng nông thôn nhưng
nó lại có phong cách sống của giới thành phố. Là một hot boy thời ấy
của trường vì phong cách ăn chơi, quậy phá và 1 chút bảnh trai. Nó được
nhiều người con gái trong trường kể cả những chị lớp trên quý mến và
dành tình cảm cho nó. Nhưng nó chẳng quan tâm, nó chỉ thích ai là lao
vào tán tỉnh rồi vài bữa sau nó chẳng nói lời chia tay hay gì cả. Nó sẽ
lặng lẽ ra đi nếu nó không thích nửa. Vốn nó như vậy, vì khi quen ai nó
chẳng bao giờ nói từ “ Yêu” mà đã không nói yêu thì làm gì có chuyện
chia tay. Hồi học lớp 10 và 11 không biết bao nhiêu con gái phải sống
dỡ chết dỡ vì nó. Nó chẳng quan tâm dù ai bên cạnh nó có khóc lóc hay
níu kéo nó. Cuộc sống của nó sẽ tiếp tục bình yên như vậy nếu năm nó
học 12 không xảy ra một chuyện làm cuộc sồng của nó thay đổi hoàn toàn.
Sáng 22/8/2005 trường nó đã tập trung để tiếp tục 1 năm học mới. Sáng
đó nó chẳng màng chuyện trường nó làm gì, vẫn thói quen cũ nó lại la cà
mấy quán café gần trường. Uống café và nói chuyện với bạn bè cho đến
khi nào trường nó làm xong mọi thủ tục để phân chia phòng học rồi làm 1
vài chuyện gì nửa, nó cũng chẳng quan tâm. 8h nó nghỉ chắc là đã xong
mọi việc nó bắt đầu vào trường xem lớp nó học phòng nào. Vào đến trường
thì nó thấy ông hiệu trưởng vẫn đang huyên thuyên chuyện gì đó. Nó dừng
lại ở cổng để xem tình hình. Mẹ sao giờ này mà mấy ông chưa xong nhỉ,
có chuyện gì không mà lâu thế không biết. Nó chửi rùi nhủ thầm trong
lòng. Rồi nó cũng tìm cách để qua được bức tường lửa của
trường  để tiến vào sân trường. Vừa thấy nó mấy đứa bạn nó ở
trong thì cứ như là thấy mẹ đi chợ về. Nó mà gặp bạn bè trong lớp thì
tám cũng không thua gì mấy bà. Tụi con gái trong lớp nó cũng thích nó
không phải vì chuyện gì mà vì nó vui tính lại hay tám với mấy con nhỏ.
Tìm được cho mình 1 chổ ngồi trong hàng của lớp nó cố chen vào ở giữa
hàng để giám thị không để ý đến nó. Nó ngồi sau lưng con nhỏ T nó lại
để ý con nhỏ đang mặc bộ áo dài mới khá mỏng. Vậy là nó lây bút ra vẽ
lên mấy sợi gân sau lưng T. Nó và T là bạn thân với nhau từ lớp 10 đến
giờ nên Con nhỏ bít nó nghịch cũng chẳng nói gì, nó thì ngồi sau cười
khúc khích. Nó mở lời trêu nhỏ T:
  – Nè nè có đồ mới mà không khao gì nha
  – Khao gì nửa, nãy giờ đôi mắt ông được rửa mắt rồi đòi gì
nửa
  -Trời ak. Tui có nhìn gì đâu mà rửa với không
  – Thôi tội lắm người ơi, ông cứ làm như tui không biết ông
ngồi sau lưng tui làm gì hết ak.
  -Hehe, sao bửa ni ăn mặc sexy thế, không sợ ak.
  -Sợ gì?-
  -Thì sợ mấy thằng thấy vậy thả dê bà sao hehe.
  -Tui thách đó, thằng nào mà thả dê ra tui bắt lại nhốt vào
phòng giám thị hết hjhj.
  -Bà ghê quá, hèn gì lên 12 rùi mà không có 1 mối tình rách
haha.
  -Tui chẳng cần thằng nào hết, cần thằng này bên cạnh tui là
đủ rùi hii, nói rùi nhỏ đưa tay chỉ vào nó. Làm nó ngây người ra.
  -Ơ thế mà lâu nay tui không biết, ai chứ bà thì tui ở bên
cạnh cả cuộc đời này cũng được. Nó nói nhưng trong lòng vẩn suy nghĩ
vẫn vơ, không biết hum ni con nhỏ ăn nhầm thuốc gì.
  -Ak nhớ nghen, tui ghi nhớ vào bộ não rùi sau này đừng ân
hận nha. Tui mà nhớ thì không bao giờ quên đâu. Ông sẽ khổ cho mà xem
hjhj. Nhỏ nói làm nó thấy rờn rờn gai ốc.
  -Uhm nhớ mà hj. Rồi nó ngôi lặng im suy nghĩ. Không biết con
nhỏ này đùa hay thật đây. Chắc 3 tháng hè làm nhỏ này có vấn đề
rùi  . Nó cười 1 mình làm nhỏ cốc 1 cái vào đầu nó.
  -Hâm ak. Sao ngồi im lặng rùi cười như thằng ngố vậy.
  -Không có gì. Vui thì cười không được ak.
  -Ak uhm. Mà nè ông biết năm ni khối 12 mình có chuyện gì mới
không.
  -Không, tư nhiên hỏi làm sao tui biết mà có bao giờ tui quan
tâm đến chuyện gì ở trường đâu.
  -Lúc nảy thầy hiệu trưởng thông báo năm ni khối 12 sẽ có 1
lớp bị chia ra vì trường không đủ phòng học. Mong rằng không phải lớp
mình.
  -Vậy ak. Tưởng chuyện gì quan trọng lắm.
  -Chuyện đó mà không quan trọng ak. Lỡ lớp mình bị chia sao,
ông không thấy buồn nếu lớp mình mỗi đứa 1 ngã ak.
  -Có gì đâu buồn, vui thì có. Tự nhiên có thêm bạn mới thì
phải vui chứ.
  -Thế nếu lớp mình bị chia mà tui với ông không được học 1
lớp với nhau ông cũng không buồn ak.
  -Có buồn chút chút hi. Mà cũng học trong 1 trường mà lo gì.
  -Nhưng ngồi học không có ông ngồi nói chuyện cũng buồn
  Thôi bà đừng nói nhiều nửa xem thầy thông báo lớp nào bị
chia kìa.
  -Ak uhm. Biết rùi, lạy trời không phải lớp mình
  Năm nay trường mình do không đủ phòng học vào buổi sáng nên
10 lớp 12 sẽ rút gọn lại thành 9 lớp. Lớp 11A10 sẽ chia vào các lớp còn
lại. Sau đây là danh sách các học sinh lớp 11a10 sẽ phân bố vào các
lớp. Thầy H đang huyên thuyên ở trên thì ở dưới này đã loạn cả lên.
Cũng may lớp nó không bị chia nếu không cung thấy hơi bun bun,Nhỏ T là
vui hơn cả nhỏ cười tít cả mắt. sau khi phân bố học sinh lớp 11a10 xong
thi các lớp bắt đầu vào phòng để gặp giáo viên chủ nhiệm.Lớp nó có 8
đứa mới chuyển vào từ 11a10, 3 nam 5 nữ. Vào lớp nó lại chọn bàn kế
cuối để ngồi. Đây là chổ ngồi yêu thích của nó, gần cửa sau của lớp nó
có thể đi ra ngoài mà không cần xin phép giáo viên nếu nó muốn. Nó đến
chổ ngồi thì nhỏ T cũng lẽo đẽo theo nó rồi ngồi cạnh nó.
  -Làm gì theo tui giữ vậy bà, đình ám tui cả năm học cuối cấp
này ak
  -Sí chảnh giữ, tại người ta cũng thích ngồi ở bàn này mà.
Ngồi ở đây mát lại ra vào thoải mái hj.
  -Bà đừng có lý do lý trấu, mới có mấy e lớp 11a10 vào bà
phải cho tui kiếm e nào ngồi cạnh chứ. Ám tui hoài vậy.
  -Có em này rồi không được ak
  -Em nào chứ em này thì chắc chết. Bà giữ như bà chằng ngồi
cạnh tui chắc học xong cấp 3 tổn thọ. 2 năm rùi con 1 năm nửa cho tui
sống với chứ.
  -Thì ông vẫn sống sờ sờ đó thôi. Mà ông khỏi lo bàn trên
mình chưa có ai ngồi, đen gì cũng có 1 em về ngồi bàn đó. Lúc đó ông
tha hồ mà vẽ gân ngươi, tui khỏi chịu cái nạn đó mỗi lúc ngồi chào cờ
với ông.
  -ờ chắc vậy. lạy trời lạy trời hjhj
  -ông lạy gì nhiều giữ vậy.
  -lạy nhiều cho hiệu nghiệm hì.
  1 lát sau thì y như rằng lời cầu nguyện của nó có hiệu
nghiêm. 2 em mới vào lớp tiến lại bàn trước nó. Nhỏ T lại được nước
cười tít mắt.
  -sướng nha
  -sướng gì trời
  -2 em 1 lần luôn hjhj. Lần này ông bị bao vây bởi yêu nữ nha
hi. Con nhỏ ngồi trước mặt tui tui biết nè. Còn này ghê lắm, hoa khôi
lớp 11a10 đó. Nó chảnh lắm. với lại nhà nó cũng khá giả nên coi người
khác không ra gì. Còn con nhỏ ngồi trước ông tui không bit. Mà cũng dễ
thương hey.
  – Dê thương sao bằng bà được hj. Nó nói làm nhỏ đỏ mặt
  -Sí ông mà cũng biết vậy nửa ak. 2 năm nay tui tưởng ông bị
mù nửa chứ.
  -Đâu có đâu, nhưng ai ở bên cạnh tui đều dê thương hết mà
hjhj. Tui có nói bà dễ thương đâu mà mù với không.
  -Ông vừa phải thui nha. Nhỏ giận nó quay mặt đi. Nó cũng
chăng nói gì ngồi cười cười làm nhỏ T càng tức hơn.
  Rồi cô chủ nhiệm vào nói gì đó nó củng chẳng quan tâm. Nó
chỉ quan tâm đến con nhỏ ngồi trước mặt nó. Trông nhỏ cũng không đẹp
lắm nhưng rất có duyên với đôi mắt buồn và hai má lúng đồng tiền. Còn
con nhỏ ngồi bên thì chảnh thôi rồi luôn. Gọi là dân cung sành điệu
thời đó ở trường, nhỏ này đi học mặc áo dài mà chơi nguyên cái ai ngực
màu đỏ nhìn vãi hàng. Nó ngồi đằng sau cũng chẵng màng làm quen hay hỏi
hang gì. Nó ngồi sau ngắm mấy sợi gân đang dính trên người 2 con nhỏ
ngồi trước. Phải công nhận con nhỏ ngồi trước chơi nguyên cái sợi gân
màu đỏ làm nó khoái chí. Nó có cái sở thích kỳ cục và cũng là cái trò
mà nó hay nghịch mấy đứa con gái trong lớp nó. Cứ lần nào ngôi chào cờ
nó mà ngôi sau con nhỏ nào là nó lấy viết ra tô theo đường gân trên áo
mấy con nhỏ. Làm mấy đứa đó về giặt mãi chẳng ra. Có điều may mắn cho
nó là mấy đứa trong lớp biết nó chỉ nghịch thôi chứ chẳng có ý gì nên
cũng không bao giờ làm to chuyện. mỗi lần như vậy mấy nhỏ đó chỉ chửi
nó 1 câu:” nghịch vừa thôi cha nội” vậy là xong. Nó ngỗi suy nghĩ bân
quơ thì nhỏ T giật giật tay nó làm nó tỉnh người ra.
  -Gì vậy cha nội, thấy người đẹp nên ngây người rùi ak. Đồ 35
  -Đâu có đâu tại bùn ngũ nên vậy thôi mà. Ngồi cạnh bên có
người đẹp mà người đẹp giận nên thấy bùn……. Ngũ hj.
  -Thôi ông định ngồi đây nịnh tui ak. Về kìa xong rồi. Ngay
mai bắt đầu đi học bình thường. Mà cô nói năm ni ông bị hạnh kiểm yếu
học kỳ 1 đó.
  -Trời gì mới vào chưa học mà cho tui hạnh kiểm yếu rùi. Ác
thế
  -Thì cô nói gì thì gì rồi ông cũng sẽ vi phạm rồi bị hạnh
kiểm yếu cho mà coi. Không bị bắt hút thuốc thì cũng bị phạt vì tội
chuồng học ………………. Nói chung là cô liệt kê ra 1 đống tội của ông năm 11
ra. Rồi phán 1 câu ông khó lòng qua nổi. hjhj
  -Bà cô này nhớ dai thật, mà chưa gì đã trù eo tui. Chắc do
vậy mà 2 năm vừa rùi tui bị hạnh kiểm yếu học ky 1 mãi.
  -Hjhj, tui trêu vậy mà cũng tin, ông trông vậy mà tồ thật
hjj. Về rồi kìa. Thôi ra nhắc xe chở tui về nhanh. Không là tui cho
cuốc bộ ak nha.
  -Uhm, biết rùi, đưa số xe đây.
  Đi ngẫn ngơ ra nhà xe không biết nghĩ vẫn vơ chuyện gì đụng
ngay con nhỏ Nga( hum sau đi học thì biết tên nó con nhỏ ngồi trước nó
mặc cái coc xê màu đỏ hj) làm nó chữi inh ỏi. mấy thằng đứng gần đó
thấy vậy cười mình vãi cức.
  -Ông bị mù ak. Đường đi rộng không đi lại tông vào tui.
  -Xin lổi, ham suy nghĩ không để ý nên đụng nhầm bà.
  -Gái nhiều quá nên suy nghĩ đi về cùng em nào ak ?
  Mẹ con nhỏ này nhiều chuyện nhỉ, mà sao nó lại biết mình
nhiều gái nhỉ. Coi thế mà nắm bắt thông tin cũng nhanh. Con này sau này
cho nó làm truyền hình được nè  . nó suy nghĩ định nói lại với
con nhỏ điều gì đó thì.
  -Định không tránh ra cho tui về hay sao mà đứng đơ như cục
lơ vậy trời.
  -Đang suy nghĩ
  -Suy nghĩ gì thi tránh đường ra cho tui đi, ông cứ đứng đó
mà suy nghĩ. Nhanh tránh đường.
  -Đang suy nghĩ xem có nên về cùng e không hjjj.
  Nghe nó nói con nhỏ đỏ mặt với lại mấy thằng đứng ở gần đó
cứ nhìn nhìn rồi cười làm nhỏ lúng túng. N xô nó qua 1 bên rùi đi thẳng
1 mạch ra nhà xe. Nó cũng tiến ra nhà xe. Thôi rồi xe nhỏ T lại để cạnh
xe nhỏ N này. Oan gia ngõ hẹp thật. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào
nó ga lang nhắc xe ra cho nhỏ N làm mấy đứa con gái trong lớp cứ nhìn
nhìn nhỏ N.
  -Ai Bảo ông nhắc xe tui ra chi vây. Tui có tay tự làm được.
  -Trời xe bà để ngoài không nhắc xe bà ra làm sao nhắc xe tui
ra người. đợi bà nhắc xe ra chắc tui chết ngột trong cái nhà xe này
quá. Nó nhăn mặt. bỗng sau lưng có ai đó vỗ vào vai nó, quay lại thì ra
là nhỏ T. chắc là đợi nó ở ngoài cổng lâu quá nên vào xem đã an nghĩ
chưa đây mà.
  Thấy vậy nó nhắc vội xe ra rồi chở nhỏ T vê, đi 1 đoạn nó
thấy N đi sau nó quay đầu lại nói với ánh mắt mĩa mai: Đi trước nha oan
gia. Rồi cắm đầu mà đạp chỉ sợ con nhỏ N phi theo kịp thì nó chửi phải
bít hi. Nhỏ T thì ngồi sau lưng nó cười toe tóe. Trưa nắng làm nó đã
mệt lại còn chở thêm nhỏ T làm nó mồ hôi ra ướt cả áo. Nhỏ T biết nó
mệt nên ngồi sau cầm quyển vở quạt cho nó bớt nóng. Nó phì cười vì hạnh
động đó.
  -Trời đi giữa đường gió vậy rùi bà quạt làm gì nửa.
  -Ờ thì thấy ông nóng với mồ hôi mồ kê nhễ nhãi nên quạt cho
ông đỡ nóng. Mà không thích thì thôi.
  -Uhm trời nóng thật. Giờ mà có người mời uống nước mía thì
đỡ mệt.
  -Thôi đi cha 12h rồi kìa, về không lo vê lo đúng lại nhà xe
tán gái gần 12h mới chịu về. giờ về nhà ăn cơm chứ nước non gì nửa.
uống vào cho hết ăn cơm ak.
  Nhỏ T nói là nó mất cả hứng thú, nó cặm cụi đạp chẳng thèm
nói gì. Chỉ mong về đến nhà để được uống nước đá  . Đến nhà nó
cũng chẳng chào gì nhỏ T cả đưa xe cho nhỏ rồi chạy vào nhà. Nhỏ T biết
tính nó là vậy. Nhỏ đã quá hiểu con người nó, gần 7 năm hoc với nhau từ
cấp 2 đến giờ tuy cấp 3 mới học chung lớp nhưng quen nhau từ hồi hoc
cấp 2. Hồi học cấp 2 nó chưa có xe đạp nên nó hay xin xe ê đi học. Nhỏ
là người nó hay ê nhất nên thành ra thân với nhau. Lên học cấp 3 nó và
nhỏ T lại học cùng lớp nên thói quen đi xe chung với nhỏ nó laị không
bỏ được. Dù có xe nó cũng đợi nhỏ về rùi chở nhỏ đi học. lên cấp 3 nó
bắt đầu có bạn gái nhưng mổi sáng nó vẫn đi học với nhỏ T. nhiều khi
bạn gái nó lại ghen với nhỏ T. Nó giải thích T là bạn thân của nó nhưng
bạn gái nó không tin. Vậy là nó cho ra đi luôn. Chắc thói quen thay bạn
gái như thay áo là do nguyên nhân này  . Chiều hôm đó ở nhà
chẳng biết đi đâu nó lại nằm ngủ. mới leo lên giường được 15p thi
chuông điện nhà nó reo lên. Ông già nó ở dưới bắt máy rùi gọi nó dậy
nghe điện thoại. mơ mơ màng màng nó cầm máy.
  -Alo, ai vậy?
  -Gì mà ghê vậy đang ngũ ak. Chắc đang mơ gặp e nào nên tui
gọi mà cũng không nhận ra giọng ai ak.
  -Ak uhm. mới nằm tý thì bà gọi mà có chuyện gì không gọi tui
giờ này vây.
  -Thì điện hỏi thăm ông xem ông đã quy tiên chưa vậy thui hj
  -Cũng sắp rồi, nếu chiều nào bà cũng điện giờ này chắc tui
cũng ra đi vì buồn ngũ.
  -Thôi giỡn ông thôi, lúc trưa thấy ông mệt muốn uống nước
mía mà sợ ông uống vào hết ăn cơm nên giờ định rủ ông đi uống nước mía
nè.
  -Uhm vậy về nhà tui đi. Nhát nhắc xe ra lắm.
  -10p nửa có mặt.
  Không hiểu sao hum ni nhỏ T thấy lạ lạ. từ sáng đến giờ thấy
nhỏ khác hẳn. ăn nói dịu dàng hơn, quan tâm nó 1 cách rất rất khác
trước đây. Ak chắc là sáng nay tưởng lớp nó bị chia nên hum ni mới vậy
đó mà. Nó tự suy nghĩ rùi cho mình câu trả lời. Hôm sau bắt đầu 1 ngày
mới nó lại thấy nhỏ khác khác thế nào. Sáng sớm nó chưa ngủ dậy nhỏ đã
có mặt ở nhà nó. Nó giật mình khi có ai lay lay nó dậy, nó mở mắt ra
thấy nhỏ nó càng giật mình hơn.
  -Bà làm gì về nhà tui sớm vậy?
  -về gọi ông dậy đi học chứ làm gì nửa.
  -Ơ trước giờ có bao giờ bà về sớm vậy đâu, hum ni vào gọi
tui dậy nửa. chiều nay trời mưa to cho coi
  -Thôi dậy đi, nhanh lên đi ăn sáng rùi đi hoc.
  -Tui làm gì có thói quen xa sỉ đó. Sáng uống ly cf là rồi.
làm gì có chuyện ăn sáng hj
  -Thì bưa nay khác đi là vừa, năm cuối rồi lo cho sức khỏe
của mình để còn có sức mà học, rồi còn thi tôt nghiệp nửa.
  -ak uhm.
  nói thì nói vậy chứ nó thấy nhỏ T lạ vô cùng, không biết hè
này nhỏ uống nhầm thuốc gì hay ông bà già mình nói gì với nhỏ mà thấy
nhỏ khác lạ lùng. Đang suy nghĩ nhưng nó vẫn phanh xe lại ngay ở quá cf
quen thuộc ở gần trường. Đây như 1 thói quen của nó rồi. nhưng sáng nay
nhỏ không cho nó vào quán cf, nhỏ bắt nó phải ghé qua quán cháo bành
canh ăn sáng đã mơi được đi uống cf. nhỏ làm như là bảo mẩu của nó làm
cho nó có cảm giác như đang có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây