Truyện gay: Cay đắng và ngọt ngào – Tập 3 – Chương 14

Tác giả: PhanAn

– Thì tao tính, người đi kêu thằng Sơn khùng khử Kim Tùng chính là Ngọc Đức. Bởi thế, mày phải kêu thằng Mạnh, bằng mọi cách phải dụ thằng Đức đi kiếm Sơn khùng

– Ạ,em hiểu rồi – Tuấn đen gật gù – Nếu thằng Sơn khùng giết được Kim Tùng, lúc đó, Năm lửa sẽ đi kiếm Sơn khùng để tính sổ. Nếu thằng Sơn khùng thất bại, Kim Tùng và Năm lửa sẽ đến hỏi tội Ngọc Đức. Khi ấy, Ngọc Thái vì cứu Ngọc Đức sẽ tìm đến mình. Lúc đó,mình sẽ dễ dàng lợi dụng Ngọc Thái chơi Kim Tùng. Ý anh có phải vậy không anh Bảy?

– Vậy là mày hiểu rồi đó – Nói tới đây, Bảy Cầu muối cười khoái chí- Cách hay nhất là mình cứ làm ngư ông hưởng lợi, châm ngòi cho tụi nó choảng nhau. Tới khi có cơ hội, mình sẽ ra tay trừ khử Kim Tùng với Năm lửa

– Tới lúc đó, mình sẽ hốt trọn địa bàn của chúng nó

Nói tới đây, Tuấn đen cười hớn hở cùng Bảy Cầu muối

Nghỉ hè, Nam cùng với bạn bè hăng hái tham gia tình nguyện “ Mùa Hè Xanh”. Trước khi đi, Kim Tùng ân cần dặn dò đủ điều. Kim Tùng còn nạp tiền vào tài khoản ATM của Nam để Nam tiện bề sử dụng.

Nam đi đã ba ngày. Ba ngày đó, Kim Tùng nằm ngủ một mình cảm thấy bứt rứt khó chịu . Kim Tùng cảm thấy như thiếu vắng một cái gì đó. Sang ngày thứ tư, Kim Tùng gọi điện kêu Vũ qua ngủ chung với mình. Vũ khá chưng hửng trước yêu cầu của Kim Tùng:

– Anh bảo gì vậy? Anh bảo em tối nay ngủ chung với anh?

– Ừ. Em không đồng ý?

– Thì đương nhiên là em không đồng ý rồi. Nam mới đi mấy ngày, anh lại kêu em lên giường. Làm sao em có thể đồng ý với yêu cầu như thế?

– Nhưng anh ngủ một mình, khó ngủ lắm – Kim Tùng nhăn mặt – Bởi vậy, anh mới kêu em qua đây. Có vậy mà em cũng từ chối nữa sao?

– Nhưng anh đã quen với Nam rồi – Vũ đưa tay gãi gãi đầu, mặt ra vẻ khổ sở- Bởi thế, em đâu thể lên giường cùng anh được?

– Sao lại không được? – Kim Tùng bực bội – Em đã từng quan hệ với anh rồi mà, giờ quan hệ nữa có sao đâu? Có gì mà lại không được?

– Nhưng nếu lỡ Nam biết được thì….

– Không nhưng gì hết! – Kim Tùng cau có – Em có đồng ý ngủ lại đây không ? Nếu đồng ý thì ở lại ; không đồng ý, em cứ việc về. Về đi!

Thấy Kim Tùng có vẻ giận , Vũ đành phải đồng ý ở lại với Kim Tùng.

Sau những phút mây mưa hoan lạc, Vũ nằm bên cạnh Kim Tùng mặt buồn hiu. Kim Tùng thấy thế liền hỏi:

– Sao mà mặt mày bí xị thế kia? Có chuyện gì vậy Vũ?

– Không có gì đầu anh à! Em chỉ buồn cho số phận thôi.

– Gì mà buồn cho số phận? Em nói gì mà nghe thê thảm thế? Có chuyện gì vậy Vũ? Nói cho anh nghe đi!

– Em có thể hỏi anh câu này không?

– Em muốn hỏi gì,cứ hỏi đi!

– Anh đã có Nam rồi,sao còn muốn quan hệ với em nữa? Có phải anh muốn xem em là món đồ chơi của anh?

– Cái gì mà là món đồ chơi – Kim Tùng nhíu mày – Anh đâu bao giờ có ý nghĩ như thế

– Vậy chứ anh xem em là cái gì của anh? – Vũ hỏi mà có vẻ ấm ức – Không lẽ anh muốn xem em là người tình hờ của anh?

– Cái gì mà là người tình hờ? – Kim Tùng mỉm cười, hôn lên trán Vũ rồi nói tiếp – Em chính là trợ thủ, là đệ tử của anh mà

– Anh nói sao? Anh nói em là đệ tử của anh? – Nói đến đây, Vũ bắt đầu hậm hực – Anh nói em là đệ tử của anh, vậy mà anh lại lôi em lên giường? Có ai làm sư phụ mà lại lôi đệ tử lên giường không?

– Có chứ

– Ai hả? Người nào đâu? – Vũ tức tối – Anh thử chỉ cho em xem, người nào làm sư phụ mà lại lôi đệ tử lên giường? Làm gì có người như thế?

– Có chứ! Người đó chính là Kim Tùng

– Anh!?

Vũ tức quá ,trố mắt lên nhìn Kim Tùng mà nói không nên lời. Tùng mỉm cười, ôm Vũ vào lòng thỏ thẻ:

– Em đã biết anh quá mà,có cần phải tức tối với anh như vậy không? Đã gọi là Tùng lãng tử thì làm sao chỉ có thể quan hệ duy nhất một người? Ăn cơm hoài cũng chán, lâu lâu cũng phải thưởng thức thêm chút phở chứ!

– Hứ! Ý anh nói,em là phở của anh đó hả?

– Chứ còn gì nữa? Em chính là phở thơm ngon, phở đặc biệt nữa là khác. Một món phở ăn rồi mà vẫn còn thèm thuồng, muốn ăn tiếp lần hai, lần ba

– Anh thật là quá đáng! Thiệt em chưa thấy ai dâm đãng lăng loàn như anh?

– Những người như anh,trong xã hội này cũng rất nhiều đó em à! Nếu không có những người như anh, vậy cái đám người mẫu sẽ bán dâm cho ai? Bán dâm cho khỉ à? Không lẽ kêu tụi nó bán dâm cho học sinh, sinh viên?

– Anh nói thế,em chịu thua.Không nói chuyện với anh nữa.Hứ!

Nói xong, Vũ quay mặt sang chỗ khác. Kim Tùng kéo mặt Vũ lại, hôn Vũ .Tay Kim Tùng tiếp tục sờ soạng. Vũ hoảng hốt, ngăn lại:

– Đừng anh! Để em ngủ đi! Không lẽ anh muốn tra tấn em suốt đêm sao?

– Gì mà tra tấn suốt đêm? Em làm như anh là ác quỷ không bằng?

– Vậy thì anh hãy để yên cho em ngủ đi – Vũ quay mặt sang chỗ khác- Đừng quậy em nữa mà!

– Quay qua,nói chuyện với anh một chút. Anh nói câu này cho em nghe

– Anh muốn nói gì vậy? – Vũ quay mặt lại

– Em dễ thương hấp dẫn lắm!

– Anh nói gì vậy? Đừng nói là anh thích em ?

– Có lẽ ,anh thích em rồi đó Vũ

Nghe Kim Tùng nói thế,Vũ giật mình, ngóc đầu lên hỏi:

– Anh vừa nói gì vậy? Anh nói anh thích em hả? Vậy còn Nam thì sao? Không lẽ anh muốn bắt cá hai tay?

– Đối với Kim Tùng, bắt cá mười tay cũng còn được chứ đừng nói bắt cá hai tay

– Anh đã có Nam rồi,sao lại còn thích em nữa? Anh không nói đùa chứ?

Kéo Vũ nằm xuống, ôm Vũ vào lòng, Kim Tùng thì thầm bên tai:

– Anh không nói đùa đâu! Anh nói thật đó. Vừa qua, anh đã vì em mà làm bao nhiêu việc, không lẽ em không nhận thấy sao?

Vũ nằm trong lòng Kim Tùng, trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi nói:

– Chuyện anh mua nhà cho gia đình em, những chuyện anh giúp em vừa qua là do anh thích em?

– Đúng vậy đó Vũ

– Anh thích em từ khi nào thế? Trước kia,lúc còn làm call, em đã cố gắng làm cho anh sung sướng thỏa mãn nhưng anh chẳng thèm đoái hoài đến. Còn giờ,em có làm gì đâu, sao anh lại thích em? Anh thích em từ khi nào?

– Anh cũng chẳng rõ nữa – Kim Tùng trầm ngâm – Có lẽ lúc ở nhà Ngọc Đức, em đang bị bầm dập mà vẫn dám đứng lên chấp hai anh em Ngọc Đức. Lúc đó,anh bắt đầu nhìn em bằng cặp mặt khác

– Còn lúc trước,anh chỉ xem em là thứ call rác rưởi, phải không anh? – Vũ mỉm cười hỏi

– Nói gì mà khó nghe thế! – Kim Tùng nhăn mặt

– Còn Nam,anh tính sao đây? Anh đừng làm Nam tổn thương nhé!

– Thì anh và em không cho Nam biết,làm sao Nam tổn thương được?

– Vậy chứ, giữa em và Nam, anh thật sự thích ai?

– Khó nói quá ! Em và Nam, hai đứa hai tính cách trái ngược nhau hoàn toàn. Nam thì hồn nhiên,chất phác. Còn em mạnh mẽ, rất bản lĩnh . Mỗi đứa đều có sự hấp dẫn riêng. Bởi thế,anh thích cả hai

– Anh tham lam ,ích kỷ quá đi! Anh cấm em không được gần gũi với Nam, bắt buộc em phải giữ khoảng cách với Nam. Trong khi đó,anh lại quan hệ hết cả hai người. Anh thật là ích kỷ!

– Ích kỷ thì có sao đâu? – Kim Tùng nhoẻn cười – Anh vốn ích kỷ đó giờ mà. Sống là phải hưởng thụ ,đúng không Vũ? Bên cạnh một đứa hấp dẫn như em vậy, anh mà không biết hưởng thụ thì thật lãng phí của trời.

– Không lẽ con người sống chỉ để hưởng thụ thôi sao anh?

– Vậy chứ con người kiếm được tiền mà không hưởng thụ thì để làm gì?

– Nhưng cái kiểu hưởng thụ đó,em sợ sau này Nam sẽ đau khổ vì anh quá

– Em lo lắng cho Nam lắm hả? Em vẫn còn thương Nam lắm, phải không?

– Học chung với nhau bao năm trời – Vũ tâm sự – biết bao là kỷ niệm phải không anh? Nam học giỏi, lại luôn giúp đỡ em trong việc học hành.

– Và em lúc nào cũng quan tâm lo lắng cho Nam? – Kim Tùng cắt ngang

– Đúng vậy đó anh à! – Vũ gật đầu xác nhận

– Anh cũng như em,cũng đều quan tâm lo lắng Nam – Kim Tùng ôm Vũ vào lòng, nói khẽ – Bởi thế, anh và em hãy cố gắng giữ kín, đừng bao giờ cho Nam biết chuyện quan hệ giữa anh và em. Đồng ý chứ?

– Nhưng em lo quá anh à! Em lo trước sau gì Nam cũng biết. Em sợ lúc đó, Nam sẽ sụp đổ quá!

– Em quá lo xa! Anh và em không nói, làm sao Nam biết được?

– Nhưng em vẫn thấy lo lo làm sao đó!

– Thôi,khuya rồi,ngủ đi! Đừng suy nghĩ vớ vẫn nữa. Ngủ đi em!

Kim Tùng đã ngủ rồi mà Vũ vẫn còn chưa ngủ. Vũ vẫn còn thức suy nghĩ đâu đâu. Vũ nhớ lại lúc trước, lúc còn làm call, Vũ cũng như mấy đứa khác, đã bao lần mong muốn chiếm được tình cảm của Kim Tùng. Nhưng dù cho cố gắng cách nào, Vũ vẫn chẳng được Kim Tùng đoái hoài tới. Còn giờ, không còn làm call, Vũ lại được Kim Tùng yêu thích.

Chưa gì, Kim Tùng đã cho gia đình Vũ một căn hộ chung cư. Đúng là làm người yêu của Kim Tùng có khác. Tuy vậy, Vũ vẫn thấy lo vô cùng. Liệu sau này, Nam biết được thì sẽ thế nào? Liệu Nam có bị sụp đổ không? Lúc đó, Nam sẽ ra sao? Mà muốn né tránh Kim Tùng, Vũ biết cũng không thể nào né tránh được. Kim Tùng đã muốn,ai dám trái ý Kim Tùng? Càng ngẫm nghĩ, Vũ càng thấy lo lo.

Thời gian thấm thoát trôi qua. Thoáng chốc cũng đã ba tháng rồi. Nam đã bước vào năm thư tư. Kim Tùng vẫn sống chung với Nam .Thỉnh thoảng, Kim Tùng vào khách sạn cùng Vũ mà Nam chẳng hề hay biết gì.

Lúc này, món phóng dao Vũ đã quá nhuần nhuyễn. Võ nghệ Vũ đã giỏi hơn trước rất nhiều. Kim Tùng cũng đã tập cho Vũ môn bắn súng. Vài bữa đầu, Kim Tùng còn tập cho Vũ. Sau đó, Kim Tùng cho Vũ tập luyện cùng Tuyết Nhung, nữ sát thủ bí mật của Kim Tùng. Vũ chỉ biết Tuyết Nhung tuổi chưa đến ba mươi, là cháu của bà Hoa. Chồng Tuyết Nhung đã bị sát hại trong cuộc đụng độ giữa các băng nhóm. Từ khi chông mất, Tuyết Nhung về làm nữ sát thủ bí mật cho Kim Tùng và Năm lửa. Và chỉ có Năm lửa và Kim Tùng mới biết được Tuyết Nhung.

Do bắn súng không thể tập luyện trong thành phố nên Vũ đã bí mật đi theo Tuyết Nhung đến nhưng nơi vắng vẻ ít người để tập luyện. Tuyết Nhung chỉ dẫn tận tình. Vũ tiếp thu cũng khá nhanh.

Sau những giờ tập mệt nhoài, những lúc nghỉ ngơi, Vũ đã trò chuyện nhiều cùng Tuyết Nhung. Những lúc ấy, Vũ thấy Tuyết Nhung là một cô gái rất xinh đẹp, duyên dáng, dịu dàng, không có chút gì giống sát thủ. Và Vũ còn biết thêm rằng, ngoài Tuyết Nhung ra, Kim Tùng còn một sát thủ bí mật nữa. Vũ tự hỏi trong đầu: “ Không lẽ anh Tùng muốn mình trở thành sát thủ thứ ba của anh ấy?”

Hôm nay, Vũ cùng Tuyết Nhung trở về thành phố theo lệnh của Kim Tùng và Năm lửa. Khi gặp mặt, Năm lửa nói mấy câu nhỏ nhỏ, Tuyết Nhung gật đầu rồi đi ngay. Lát sau, Năm lửa cùng Tâm sẹo cũng dời bước. Chỉ còn lại Kim Tùng và Vũ. Kim Tùng nhìn Vũ cười cười:

– Hôm nay,anh em mình đi chơi xa nhé?

– Anh thích đi đâu?

– Về quê em chơi được không? Em biết chèo ghe không? Anh thích đi dạo trên sông nước. Em có thể đưa anh đi được chứ?

Vũ gật đầu. Thế là Kim Tùng cùng Vũ lên xe. Nhật Tân lái xe đưa Kim Tùng cùng Vũ về quê. Do gia đình Vũ đã bán nhà lên thành phố sinh sống nên Kim Tùng cùng Vũ ghé nhà Nam. Trò chuyện cùng ba mẹ Nam được một lúc, Vũ mới ngỏ ý mượn xuồng đưa Kim Tùng đi chơi. Chị dâu của Nam vội dẫn Vũ và Kim Tùng đi mượn xuồng.

Ngồi trên xuồng, được Vũ đưa đi khắp nơi, Kim Tùng thấy lòng mình lâng lâng. Nhớ tới mấy lần trước quan hệ cùng Nam trên xuồng, Kim Tùng nở nụ cười mỉm.Thấy Kim Tùng mỉm cười một mình, Vũ liền hỏi:

– Chuyện gì mà anh ngồi cười một mình vậy?

– Không có gì đâu em. Chẳng qua nhớ lại mấy lần trước, Nam dùng xuồng chở anh đi chơi nên anh thấy vui vậy mà.

– Nam chở anh đi mấy lần rồi?

– Cũng vài lần rồi. Đi cũng vui lắm!

Sau đó, Kim Tùng kêu Vũ kiếm mấy chỗ vắng vẻ tấp vào. Vũ ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo lời Kim Tùng. Men theo các con lạch, Vũ kiếm được chỗ khuất vắng vẻ liền tấp xuồng vào. Kim Tùng kêu Vũ kiếm chỗ neo xuồng lại rồi bước lên. Xung quanh là cây cối um tùm, không một bóng người. Lấy tấm bạt mang theo trải xuống đất, Kim Tùng kêu Vũ bước lên ngồi với mình. Vũ vừa bước lên , Kim Tùng ôm Vũ hôn tới tấp. Vũ giật mình đẩy Kim Tùng ra và nói:

– Anh tính quan hệ ở đây sao?

– Ừ.Ở đây bốn bề sông nước,cây cối um tùm,quan hệ mới thú vị chứ?

– Anh đã quan hệ với Nam như thế bao giờ chưa? – Vũ đưa mắt hỏi

– Đã mấy lần rồi – Kim Tùng tỉnh bơ đáp – Mấy lần trước, quan hệ ở trên xuồng vui lắm! Hôm nay,anh muốn lên bờ,quan hệ cùng em

Nói xong, Kim Tùng ôm Vũ lại và bắt đầu cởi quần Vũ ra. Vũ nhăn mặt:
————–

Chương trước Chương tiếp theo

Thuộc truyện:

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây