PART I:
Chap 18: NGÔI SAO
HIỂU LÒNG TÔI

Ngày em bước vào cuộc chiến sinh tử cũng là ngày
thi của tôi. Ngày hôm ấy, tôi chẳng có tâm trạng để làm bài. Cố gắng
làm nhanh hết sức có thể, tôi nộp bài và chạy vội về nhà. Tôi mở máy và
chờ đợi email từ ba của em. Em hứa với tôi là sẽ nhờ ba thông báo kết
quả ca mổ cho tôi.

 Hôm nay trời lại mưa. Cơn mưa không to bằng hôm tôi biết em
bị bệnh, nhưng cũng đủ để át mọi ồn ào của sinh hoạt hàng ngày. Chợt
nghe lòng ngun ngút buồn… Một thứ cảm giác lạnh lẽo dâng trào và lan
tỏa. Mưa thường mang đến cho người ta cảm giác cô đơn, nhưng hôm nay
mưa còn mang bao yêu thương em gửi cùng. Từng giọt mưa là từng giọt
nước mắt, từng giọt hy vọng, là từng giọt đợi chờ em dành cho tôi…

 Tôi ngồi, hai tay chống cằm, đôi mắt không rời hộp thư đến.
Lại là cảm giác mỏi mệt khi phải chờ đợi. Sao tôi ghét cảm giác này đến
vậy. Không thể chịu đựng hơn, tôi đeo tai nghe và thả hồn mình vào giai
điệu Far Away …

That I love you
 I have loved you all along
 And I miss you
 Been far away for far too long

 I keep dreaming you’ll be with me
 And you’ll never go
 Stop breathing if
 I don’t see you anymore

 On my knees, I’ll ask for one
 Last chance for one last dance
 Cause with you, I’d withstand
 All of hell to hold your hand

 I’d give it all
 I’d give for us
 Give anything but I won’t give up
 ‘Cause you know,
 You know, you know

 That I love you
 I have loved you all along
 And I miss you
 Been far away for far too long

 ……………………………………………………………………..
………………………….

 Nàng: cốc cốc cốc
 Tôi: là emmmmmmm. Tôi hét lên
 Nàng: em sống rồi anh à
 …
 Tôi chẳng biết nói gì. Tôi không buồn mà tại sao hai hàng
nước mắt cứ chảy mãi. Đó có phải là những giọt nước mắt của hạnh phúc!?
Tôi đã chờ điều này quá lâu rồi
 …
 Nàng: anh đâu rồi? Anh không vui à?
 Tôi: anh chẳng biết nói gì cả. Anh hạnh phúc quá
 Nàng: em cũng không ngờ kết quả lại mĩ mãn thế này
 Tôi: em giỏi quá cô bé ạ
 Nàng: công lớn của anh đó
 Tôi: vậy định trả công anh gì nào?
 Nàng: CHỤTTTTTTTTTTTTTTTTTTT
 Tôi: như vậy chưa đủ đâu
 Nàng: haha. Vậy còn muốn gì nữa?
 Tôi: hơn thế nữa kìa
 Nàng: lại được voi đòi tiên hả?
 Tôi: riêng cái lo lắng mà anh bỏ ra cũng phải bằng chục cái
chụt kia là ít
 Nàng: ghê gớm quá đấy. Đồ dê xồm
 Tôi: hôm nay còn dám chửi anh là dê xồm nữa hả. Gặp em anh sẽ
cho một trận
 Nàng: hồi phục em sẽ về Việt Nam
 Tôi: có gặp anh không?
 Nàng: không thèm :lè lưỡi:
 Tôi: không thèm anh thì thèm gì?
 Nàng: dám trêu em!!! Cho chết nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

 ……………………………………………………………………..
………………………….

 Tôi choàng tỉnh, tất cả chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ quá
đẹp. Hai bên khóe mắt vẫn còn ươn ướt giọt nước mắt hạnh phúc. Tôi vội
vàng nhìn vào hộp thư, có một thư mới gửi đến của ba em. Lòng tôi hy
vọng tràn trề. Một lá thư không tiêu đề. Không kịp nghĩ, tôi nhấn vào
để đọc.

 “ Con trai của ta,

 Ta viết lá thư này cho con vì đây là ước nguyện của con gái
ta trước khi nó bước vào cuộc chiến sinh tử với thần chết. Ta đã hứa
với nó rằng ta sẽ viết cho con lá thư này cho dù kết quả có là gì.

 Ta nợ con một lời cảm ơn vì tất cả những gì con làm cho con
gái ta, vì cả những tình cảm tốt đẹp mà con dành cho nó. Từ khi quen
con, nó yêu đời hơn và nhìn cuộc sống tích cực hơn. Trước đó nó ủ rũ,
vô hồn và chẳng thiết tha với thứ gì. Nhìn đôi mắt buồn vô tận của nó,
ta thấy lòng đau nhói. Tất cả là lỗi của ta. Trong một lần cãi nhau khi
nó còn nhỏ, mẹ nó đã bế nó chạy ra taxi để đến sân bay. Nhưng do đường
trơn, vợ ta chẳng may tuột tay làm nó rơi xuống đất. Nó chỉ bị ngất đi,
nhưng do chủ quan ta đã không để bác sĩ kiểm tra kĩ hơn. Có lẽ tim của
nó ít nhiều bị ảnh hưởng bởi lần ngã này. Ta nguyện làm tất cả những gì
có thể để chuộc lại sai lầm đó, nhưng quả thật ông trời đã quá nghiệt
ngã.

 Quen con, ta thấy nó cười nhiều hơn. Đôi mắt vô hồn đã được
thay thế bằng đôi mắt to, trong trẻo thường ngày. Nhìn nó cười, ta thực
sự hạnh phúc. Mỗi khi nói chuyện với con xong, ta lại thấy nó mở từng
bức ảnh của con, ngắm nghía và nâng niu như sợ sẽ mất đi điều gì. Mỗi
khi nó buồn hay giận con, nó lại lẳng lặng ngồi một mình và tâm sự với
con Tun. Con Tun ngoan lắm. Nó giương đôi mắt nhìn, lâu lâu khẽ rung
đôi tai ra vẻ rất hiểu chuyện. Mỗi lần thấy con gái ta khóc, nó lại lấy
chân khẽ khều khều và dụi đầu vào lòng an ủi.

 … Nhưng, con gái ta không phải là người chiến thắng, con trai
ạ …

 Khi viết cho con những dòng này, ta đã không còn nước mắt để
khóc. Bây giờ ta không có quyền làm như vậy vì ta còn phải làm chỗ dựa
cho mẹ của nó. Vợ ta đã suy sụp quá nhiều rồi.

 Đừng liên lạc với ta vì bây giờ ta không thể chịu đựng hơn.
Hãy mạnh mẽ bước đi tiếp và sống sao cho xứng đáng là người đàn ông mà
con gái ta đã từng yêu…

 Đây là tấm ảnh của nó, cũng là điều cuối cùng ta có thể làm
cho con”.

 Mắt tôi nhòa dần. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều này xảy
ra mà sao tim tôi lại nghẹn lại thế này. Đổ vật xuống giường, tôi òa
lên như một đứa trẻ. “Tại sao ông trời lại cướp đi người con gái mà con
yêu thương nhất? Cô ấy có tội tình gì … ?” Tôi ước tất cả chỉ là một
cơn ác mộng để khi tỉnh dậy mọi thứ như chưa từng xảy ra… Ngoài trời,
mưa càng lúc càng to …

——
HẾT RART I ——-

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây