Chap 47:

Một góc khuất hoa viên trường RoYal, hôm nay chỉ
mỗi Angel Nguyên Khang đi học, để giết thời gain trong khi chả có ai để
tán chuyện cậu ra đây ngồi ngắm mây trời và suy nghĩ một chút.

 Gió lay hàng cây, chim chóc trên cao hót líu lo một bản nhạc
trong trẻo nào đó, điều kiện thuận lợi để cậu có cho mình một khoảng
lặng, lắng nghe những điều chân thật nhất tận sâu con tim.

 Cậu yêu Yun, hoàn toàn đúng, cậu yêu Yun rất rất nhiều, Yun
là tình yêu đầu của cậu nên tình cảm đó càng sâu đậm hơn, như những nếp
gấp trên một tờ giấy dù có vuốt thế nào cũng chẳng bao giờ thẳng thớm
lại được, cậu cũng thế, dù cho Yun có từ chối cậu, hay sẽ yêu một người
khác đi chăng nữa, cậu vẫn sẽ ở bên Yun, yêu Yun và thể hiện tình cảm
một cách thầm lặng như thế…

 Vì cậu yêu Yun vô điều kiện, chẳng cần đáp trả hay bất kì
điều gì, có thể người khác sẽ nói cậu ngốc, nhưng cậu chấp nhận ngốc để
được yêu Yun, một tình yêu trường tồn với thời gian….

 Khi nghĩ về Yun, khoé môi cậu luôn vẽ lên một nụ cười, tim
cậu luôn đập nhanh hơn bình thường một chút, nhưng mà việc này diễn ra
thường xuyên, vì cậu nhớ Yun 7/ 24 giờ mỗi ngày, và có thể nhiều hơn
như thế !

 Giây phút bình yên của cậu bị dập tắt khi bóng dáng diễm kiều
của Hạ Băng đổ xuống bên cạnh chỗ cậu đang ngồi, nụ cười trên mặt cậu
phút chốc tắt ngúm, ánh mắt không nhìn sang bên cạnh mà nhìn về phía
những hàng cây.

 _Anh không thể nhìn em một chút sao, xem em ra không khí như
thế chỉ mỗi anh thôi, và vì thế mà em yêu anh!- Hạ Băng giở giọng trách
móc, nhưng rồi lại mơ màng trong tình yêu dẹp đẽ của mình.

 _Trong tôi là sự tồn tại của một người khác, cô hãy từ bỏ đi.

 _Là con Bảo Ngọc đấy chứ gì hả anh, hưiz, xem ra nó cũng
chẳng vừa gì, nam sinh trường này cũng đổ vì cái vẻ thiên thần của nó
nhiều lắm, lại còn là tiểu thư cao quý, đáng để làm tình địch của em
đấy chứ.- nhỏ cười nửa miệng, ánh mắt nhìn xoáy vào không gian.

 _Cô chẳng có gì để so sánh với Bảo Ngọc, hãy chấp nhận rằng
tình yêu không phải là thứ để chiếm đoạt hay giành giật.- Nguyên Khang
nói đều đều càng làm sự phẫn nộ trong nhỏ được nâng lên.

 _Em chẳng-có-gì sao, anh xem thường em quá rồi đấy, nếu em
chẳng có gì thì phải làm cho con bé ấy không còn gì để mà còn tranh
giành với em chứ nhỉ, hai đối thủ phải ngang tài ngang sức đúng không
anh, nếu không là em, cũng sẽ chẳng là nó.- một nụ cười quyến rũ và
hiểm độc, chắn chắn Hạ Băng sẽ không dừng lại khi nào có được Nguyên
Khang.

 _Cô ấy sẽ lại được đổi bằng tôi, hãy cẩn thận.- chẳng ai nói
rõ với ai điều gì nhưng bản thân họ đều biết rất rõ, chẳng phải họ đều
đang thách thức người còn lại đó sao.

 _Anh…anh dám….- Hạ Băng tức nghẹn không nói nên lời, anh vì
con nhỏ đó mà đánh đổi bản thân một lần chưa đủ sao.

 Nguyên Khang im lặng không nói làm Hạ Băng tức tối bỏ đi, nhỏ
hứa hẹn một điều “ đẹp đẽ “ cho Bảo Ngọc ngày nó trở lại.

 Hành lang đầy gió, buổi trưa vắng vẻ ít người, Hoàng Quân
tranh thủ bỏ tiết đi dạo, cậu muốn tìm hiểu đôi chút về ngôi trường
mới, tìm hiểu về môi trường sống của Yun hiện tại. Mới nửa năm trôi qua
mà cuộc sống thay đổi quá nhiều.

 Thời gian cứ vùn vụt trôi đi chẳng chờ đợi ai cả, thời gian
vùi lấp nỗi đau rồi lại vực chúng dậy, nghiệt ngã, ôi thời gian, những
vòng quay bất tận của kim đồng hồ, bao giờ….sẽ thôi làm tim đau…

 Yun ngày xưa và Yun bây giờ chả có gì khác nhau cả, chỉ là
tổn thương nhiều hơn nên cũng biết cách giả vờ hơn, à không, có khác ấy
chứ nhỉ, Yun ngày xưa là của cậu còn hiện tại thì không, cậu đã đánh
mất và đang muốn tìm lại.

 “ Aaaaa”

 Cậu đang đủng định cho tay vào túi quần thong dong dạo chơi
thì nghe tiếng hét thất thanh của một cô gái. Chạy theo tiếng hét ra
một góc sân, cậu nhìn thấy một cô bạn học sinh lớp 11, mái tóc uốn xoăn
ấn tượng đang ngồi bệt xuống đất với đôi chân rỉ máu.

 _Cô bị làm sao vậy, chảy máu kìa, cần tôi giúp không?!- cậu
nhanh chóng tiến lại, nâng đôi chân trắng nõn lên xem xét.

 _Không, không cần, tự đấy tôi làm được.- Hạ Băng gạt phắt
lòng tốt của Hoàng Quân sang bên, mặt nhỏ khó chịu.

 Cậu nhanh chóng rụt tay lại, cho vào túi rồi chuẩn bị quay
đi, trước khi đi không quên dặn lại cô nàng đỏng đảnh kia một câu.

 _Đừng bất lịch sự thế cô bạn, không cần tôi giúp thì đừng hối
hận, chân cô có làm sao thì đừng đổ cho tôi là ok, đi đây.- rồi cậu
quay người, cố bước chầm chậm xem cô ta có nhờ mình giúp hay không.

 Hạ Băng lẩm nhẩm gì đó trong miệng, nhỏ đưa tay sờ vào chỗ
chảy máu, rồi lại rít lên vì xốn, nhỏ không dám rút mảnh thuỷ tinh vỡ
ấy ra, biết thế để cậu ta giúp đi là rảnh nợ, làm thế nào đây nhỉ, kêu
đám bạn lại mất công bọn nó lại chí choé, thôi thì đành vậy.

 _Anh gì đó, giúp tôi một chút đi!- nhỏ gọi với theo Hoàng
Quân, nhưng cậu vẫn giả vờ không nghe thấy.

 “Tên này quá đáng mà “ – nỏ nghĩ thầm_ Nhờ anh đấy, quay lại
giúp tôi với.- giọng điệu có phần van nài.

 _Gọi tôi sao?- Hoàng Quân quay đầu lại, tỏ vẻ ngây thơ.

 _Ừ, giúp tôi lấy nó ra đi- Hạ Băng vẫn giữ thái độ đó nhưng
trong lòng đang tức sôi lên.

 _Không giúp không công đâu, làm hướng dẫn viên cho tôi tham
quan trường, được chứ.- chuẩn bị lấy mảnh thuỷ tinh ra cậu lại ngừng và
ngước lên nói.

 _Ừ, ừ, anh làm nhanh nhanh lên cái.- gì chứ nhỏ sợ nhất là bị
đau, tiểu thư vốn không động chạm thứ gì, ăn sung mặc sướng từ bé mà.

 Hoàng Quân cười cười, lấy tay quệt máu sang bên, nhìn vào
lòng bàn chân nhỏ một lúc rồi đưa tay nắn nắn vết xước, hồi sau rút ra
một mảnh thuỷ tinh, Hạ Băng chỉ kịp “ á “ một tiếng thì mọi chuyện đã
xong xui, cậu rút chiếc khăn trong túi ra, quấn chân nhỏ lại rồi đứng
dậy.

 _Xong ! Bây giờ thì thực hiện lời hứa cho tôi đi !

 Hạ Băng nhổm người đứng lên, nhích nhích vài bước.

 _Anh hành hạ người khác trong tình trạng này, hay nhỉ, xem
như tôi trả nợ, xong rồi thì đừng phiền.

 _Ừ, tôi cũng chả mong gì.- Hoàng Quân xuề xoà qua loa, nếu
tìm được người giúp cậu đã chả phải dạo sân trường với cô nàng kiêu
căng này.

 Khắc Minh gõ cửa phòng Lý Phong với một gương mặt lạnh như
hàn băng, một ý nghĩ thôi thúc cậu phải làm việc này càng sớm càng tốt.

 _Con trai, nhiệm vụ ta giao con đã làm xong rồi à.

 _Chưa!- ngắn gọn, cậu làm ông ta ngạc nhiên cực độ, vậy là
điều ông ta nghi ngờ hoàn toàn xác đáng.

 _Vậy con đến tìm ta làm gì, để xin tội sao con trai.- giọng
điệu ngọt ngào của ông ta làm cậu tức tối, nực cười, ông ta đáng để cậu
xin tội sao, đừng hòng.

 _Tôi muốn được làm việc ở công ti.

 _Lý do gì khiến con có ý định này.

 _Đánh đổ tập đoàn Dương Hoàng.- ánh mắt cậu kiên nghị, cậu
biết ông ta đang đò xét điều đó.

 Lý Phong cười nửa miệng, con thâm hiểm lắm con trai, chắc là
tình cảm hai đứa rạn nứt sau vụ việc con muốn giết nó nên con dùng cách
này để trả thù chứ gì, không hổ danh là truyền nhân của ta mà.

 _Nhưng còn vị trí sát thủ cho ta, ta sẽ thiệt thòi nếu con
làm việc cho công ti, ta không cho phép ai được quyền, kể cả con.

 _Sẽ làm cả hai.

 Đến lúc này thì ông ta hoàn toàn tin tưởng ý định của Khắc
Minh, cậu muốn làm hai việc cùng lúc vì thù riêng, được, rất được là
khác, có một trợ thủ như Khắc Minh là lợi chứ chẳng hại vào đâu được.

 _Vậy thì con làm trợ lí cho ta, công việc dạo này bừa bộn
quá, tuần sau vào việc nhé con trai, ta tin tưởng ở con đấy.

 Khắc Minh gật nhẹ đầu rồi ra khỏi phòng, làm gì cậu cũng mặc,
miễn là cậu đạt được đích cuối cùng của mình. Khắc Minh sau đó cũng ra
khỏi nhà, bóng cậu trong chiếc ô tô lướt đi, nhẹ tênh…

 Kỳ Lâm ghé qua shop hoa trước khi trở về nhà, cậu vừa đi mua
thức ăn cho bữa tối, mấy hôm nay Yun chỉ toàn ăn cháo cậu nấu chắc ngán
lắm, nghĩ thế nên hôm nay cậu sẽ cho nó đổi khẩu vị một chút.

 _Cô lấy cho tôi bó hoa bi kia nhé, gói thật đẹp vào.- Kỳ Lâm
vui vẻ nhìn cô chủ shop.

 _Anh tặng bạn gái ạ!- cô chủ cũng niềm nở chào hỏi.

 _À không, tôi tặng vợ.- cái cảm giác mong muốn Yun là gia
đình cậu vẫn chả tài nào từ bỏ được, vì câu nói đó của cậu mà các nhân
viên nữ trong shop cứ rụng rời cả ra, trẻ thế mà có vợ rồi kia á, vợ
lại còn được cưng thế kia, lòng cô nào cũng ao ước “ giá mà mình được
như cô ấy “….

 Kỳ Lâm chẳng màng đến sự có mặc của ai ở đây cả, cậu chỉ nhìn
thấy bó hoa trắng xinh xinh kia và cô “ vợ “ của cậu ở nhà, lòng cứ rộn
ràng từng phút.

 Về đến nhà, Kỳ Lâm vụt thẳng lên lầu, giấu bó hoa bi mà cậu
đã dặn chủ shop hàng chục lần là phải gói cho thật khéo, vì đây là bó
hoa đầu tiên cậu tặng “vợ” cơ mà.

 _Yun!

 _Dạ- Yun bất ngờ quay lại.

 _Tặng vợ, à quên tặng em, nhanh lành vết thương em nhá!- cậu
chìa bó hoa ra trước mặt với tâm trạng vui sướng, tay còn lại gãi gãi
đầu vì suýt nữa đã để lộ “thiên cơ”.

 Lần đầu tiên được nhận hoa, Yun vui vô cùng, nếu không muốn
nói là mặt nó đang ửng lên vì hạnh phúc.

 Yun bước tới gần cậu hơn một chút, nó kiễng chân đặt lên má
cậu một cái hôn rất nhẹ rồi lại nhìn vào bó hoa mỉm cười, nụ cười toả
nắng cả trong đêm.

 _Cảm ơn anh nhé!

 Khỏi phải nói thì mọi người cũng biết nhỉ, Kỳ Lâm giờ tâm
trạng đang ở tận chín tầng mây, cậu chỉ thấy tiếc là chưa hét lên vì
vui mừng.

 Cậu quàng tay ôm lấy nó, mỉm cười dịu dàng, thủ thỉ.

 _Chắc là mỗi ngày anh sẽ phải tặng em vài bó hoa mất thôi.

 Yun và cậu cùng cười, hoàng hôn ấm cũng đang mỉm cười, nếu
khoảnh khắc này là mơ cậu sẽ nguyện ngủ mãi và mong đừng ai đánh thức
cậu dậy, còn nếu đây là thật thì thời gian kia xin hãy ngừng trôi, để
anh được hạnh phúc khi có em…

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây