Lại nói về con Li. Hồi mới đầu, trông nó có vẻ nhỏ nhắn dễ thương, nghĩ là con bé hiền khô, dịu dàng. Đến chừng tôi bặp vô nó rồi, mới biết con gái đứa nào cũng thuộc loại thứ dữ. Mỗi đứa có một cung cách riêng để chài ngải và giữ trịt thằng tửng làm bồ nhí của mình.Con Syl thì dùng lối “ tốc chiến tốc thắng “ cuốn lốc như phong ba bão táp, vật vã đùng đùng, thằng nào hộc hơi là xin kéo cờ hàng dọt lẹ. Còn con nhóc Li thì rỉ rả tỉ tê, nửa liều lĩnh nửa e thẹn. Thích mười mươi mà còn mắt thẹn mày ngập ngừng, thế nên bọn trai mới đâm điêu đứng.

Tôi xáp lá cà đánh cận chiến đến nơi mà nhỏ còn nhỏng nhảnh kêu đừng mà, tao nhột. Nhột cái kiểu gì, tôi nắm sịp lôi đòi cởi, nó đạp vung vít nhưng lết đít để chóng tuột ra. Nhột cách gì mà tôi mò chỗ khóa sau lưng để tháo cái xú thì hai vai nó rút lại cho vòng dây lỏng ra khiến rớt còn nhanh hơn tôi mở.

Gay cấn nhứt là lúc tôi đè nó ra nghịch con sò. Nó lăn lộn chống trả mà hai giò kẹp cứng ngắc giam chặt ngón tay tôi ở trỏng. Tôi móc ục ục thì nó quặn cong người lại mà nước lênh láng đầy giường.

Tôi có cố gắng dùng đầu tách đôi bắp vế nó ra để chen mũi miệng vô bầm vập con hến thì nó xô tôi ra, mà hai giò lại quặp đeo cứng đầu tôi như cặp ê tô vậy, thế có chết đứng tôi không.

Đấy nghệ thuật của con Li ranh mãnh là ở chỗ đó. Khi tôi bặp được vào mu lồn nó nút chụt chụt thì nó tốc đít lên, tôi có cắn nhay nó èo ẹo xàng qua lại để mu không tuột mới khiếp. Tôi nhồm nhoàm lết chùi môi tôi lên mu nó thì nó giãy tê tê, nhưng hai chưn bét tè bè, làm sao mà tôi không khoái cơ chứ.

>

Tôi làm nó điên đảo, con Li ngoáy tít thò lò háng, cái hĩm nó xọp xoạp trầy trật trên miệng tôi, nước đâu mà tháo đổ lùm xùm. Tôi nhấn đè hai giò nó thì con nhỏ bật cong lên khác gì giương cung cho tôi bắn tới tấp. Nó la um : nhột tao, nhột tao mà tay lính quính banh toẹt mu ra hối tôi : mày chà mạnh vào, ngứa quá.

Lúc đó, tôi còn biết trời trăng gì nữa, cứ tưởng đang thưởng thức cái bánh kem ú ụ, tôi liếm láp, cắn rau ráu giòn tan. Chất bơ kem dính tèm lem trên miệng, con Li bật cười nói : coi mày giống thằng clown ở gánh xiệc tổ mẹ.

Tôi bú oạp oạp, mu lỗ gì đỏ loét như thoa son, lông đâm nhoi nhói vào mép, tôi cáng xục vô bú tanh bành té bẹ, lốn nó kêu ót ót dễ kinh. Con nhỏ vỉnh đôi giò và căng cánh tay nắm cổ chưn như càng xe để tôi tấn công không ngớt vô lồn sướng nứng của nó.

Con nhỏ nào có thua con Syl, tôi bú nút lồn mà nó kêu nhong nhỏng : sao mày không bóp vú nữa. Tuy vậy, thấy tôi đang hăm hở vần vò cái lồn thì nó nhượng bộ ngay : thôi được mày dùng tay banh lồn tao ra mà cắn, nút, bú hay liếm gì cho đã đi, còn để tao tự lo bóp vặt hai vú bằng tay cũng được.

Đấy, nứng thì chó nào chẳng nứng, nhưng có chừng có mực như thế, ai đâu như con ngựa bà Syl lồn cũng muốn được cắn mà vú cũng muốn được gặm. Lúc nào tôi say sưa nhằn cái lồn làm nó muốn rệu rã thì nó khều khoào giảng cho tôi : mày rỉa như cá lòng tong, lọc xọc làm lồn tao tưa ra búa xua, nhưng tao ưa. Cũng tại mày có tài làm đàn bà sướng tưng bừng.
Vậy là nó dùng hai ngón trỏ đặt lên hai mép lồn căng mở ra để cái hột le lồi phình lên như đít gà, rồi xúi tôi : mày cắn vô cái cục thịt đó đi, nhay mạnh vào, nó làm tao quíu lại nhứt. Tôi làm theo, quả thực con nhỏ rúm ró như bó hung cây bỏ quên sau bữa ăn phở bị héo úa đi cả.

Con Li còn bày ra cách nhõng nhẽo dễ nể. Tụi tôi chưa là vợ chồng mà nó mết tôi làm sao. Nó gọi giật giọng tôi : ha ni, sao háng em ngứa quá và õng ẹo đòi tôi bồng nó đi rửa. Tôi lục cục ôm nó như vác bị gạo, mò mãi mới vô tới bồn tắm. Nó hét tôi mở nước và nắm tay tôi thọc hết chỗ này chỗ khác bên ngoài, bên trong lồn nó bắt kỳ, móc, bơn, rửa cho hết nhớt.

Đến khi tôi xọt vô tận sâu trong lồn, vừa nước vừa khí bị thọt kêu xọp xọp thì con nhỏ bật cười hí hí nhạo : em ngứa mẹ gì đâu, thích được ha ni mò lồn thì kháo lên để cưng rờ cho sướng. Con mả mẹ nó, thế có chướng đời hôn.

Ngẫm lại, có cố bưng tai bịt mắt ở lại cũng trần thân với hai con quỉ nhỏ, thì đành vậy, sở vời gọi mình cũng vọt cho xong. Thời buổi này các tay chủ hãng khôn tổ mẹ, kinh tế lao xao là lo đẩy mấy thằng lương lớn cho về đuổi gà cho vợ. Chúng điền mướn mấy chú mới lóc cóc ra trường, vừa trả ít lương vừa khai thác sự hăm hở của tuổi trẻ lo giữ “ dốp “.
Khệnh khạng mình không chịu bớt lương thì họ đưa quách xí nghiệp ra các nước, khỏi lo trả bằng đôn lại còn tránh bảo hiểm này, bảo hiểm nọ. Tôi loáng thoáng nói ý kiến với con Li, nó xụ mặt than như bộng.

Chừng thấy tôi dứt khoát thì nó ướm ý tôi về con Syl. Tôi bực chửi toáng lên : mày đá động đến con mặt lồn ấy làm gì. Miệng trên với miệng dưới nó lúc nào cũng ộp ộp kêu như ễnh ương, mắc gì tao phải thưa gởi với nó. Tao yêu mày nên bàn chuyện đứng đắn với mày thôi.

Con Li cố nuốt cục cảm động xuống bụng, nhưng hai mắt đỏ hoe muốn khóc : mày nói mày yêu tao mà khi không bỏ chạy. Vậy mày yêu đéo gì tao, mày yêu cái lồn tao thì có. Tôi hơi sửng cồ muốn dọng cho nó một đạp, nhưng nhớ là nó còn ở truồng phây phây ra đó, đạp lỡ nó giận cút đi thì cóc còn vú lẫn lồn mà mò, nên phải nén bực để tán nó : đó là chỗ khác giữa mày với con Syl. Bữa nay tao tính cho mày biết chỗ ở của tao, bữa nào nhớ thì bò tới, nhưng mày phải hứa không cho con Syl nghe.

Con nhỏ mừng húm, gật lia lịa. Tôi kề vào tai nó nói địa chỉ của tôi, nhân tiện vờ ôm luôn cặp vú nó mà mân cho sướng. Con nhỏ kêu lí nhí : ha ni, em lạnh. Thế là tôi ôm em một tay ở vú còn một tay thì đưa xuống úm lấy con hến của em ấp cho nóng lên.

Con Li đê mê vật vã. Tôi đùn nó lại giường và nhẹ nhàng đặt em ra để nhét thằng cu con của tôi vào cái chỗ nó đang muốn chui vào nấp. Con Li ngoan ngoãn dạng cẳng ra cho tôi đụ. Thằng cún lẳng lặng chui vào nhà, con Li quặp chưn lên hông tôi đeo toòng teng và nhún để giúp hứng. Tôi vác con nhỏ đi vòng vòng, chốc chốc ghé đặt cạnh cây cột hay cái ghế mà nhịp nắc oách oách. Con Li chỉ còn biết há miệng kêu : ố ha ni, gút, gút…

Bữa đó con Li và tôi quần nhau hết ba phùa, đứa nào cũng thở hộc xì dầu ra. Đến lúc hai đứa cùng đứ đừ ống điếu, chẳng còn đủ sức bò dậy rửa ráy gì nữa, cứ để ì mọi sự ra đó, thì con Li sụt sịt khóc.Nó than là chưa ập vô tôi được bao lâu thì tôi đã bỏ đi. Tôi là thằng rất nhát thấy đàn bà con gái khóc nên rất mủi lòng. Tôi nói với nó : mày nghĩ tầm bậy, tao nào bỏ đi, tao trốn con mặt lồn kia, nó làm tao rầy rà bực mình quá.

Con Li hay ở chỗ là không khi nào nói xấu bạn. Trái lại nó còn có vẻ binh con Syl nữa. Nó kể lể : đàn bà có thương mới ghen, tại mày bay bướm lăng nhăng nên nó sợ, muốn giữ riết. Đáng lẽ mày phải hãnh diện chớ sao lại chê trách nó.
Tôi mượn dịp này để thử bài toán xem con nhỏ Li liệu có ưng chia xẻ tay đôi cái củ lẳng của tôi với con Syl hôn nên tôi cà khịa : mày nói vậy, để tao cũng đưa chỗ ở của tao cho con Syl luôn cho công bằng. Mạnh đứa nào tới thì trước “ phớt côm phớt sợt “, chậm chân ráng chịu.

Con Li giãy nảy lên : ý đừng, mày mà để con đó tới thì mày tiêu tùng. Mày từng than nó bắt mày đụ tưng bừng mà mày còn cho nó lết tới liệu ống khói mày bể rụm là cái chắc.

Tôi càng chọc con Li : mày nói ngang cũng được mà nói ngược cũng xuôi. Mày binh nó chầm chập mà lại xúi tao đừng cho nó tới nhà. Vậy mày thương nó cái lỗ miệng, chớ mày có chịu nhường nó cái lỗ khác đâu.

Con Li nhỏn nhoẻn mắc cỡ, đấm tôi thùm thụp và kêu lên eo éo : ý, mày cà rỡn với tao. Thấy tao hiền, mày lấn lướt còn con Syl hung thì mày sợ. Tôi bực nên gắt gỏng hỏi : mày nói tao sợ con Syl là sợ chỗ nào ?

Dè đâu con Li đem hết những điều tôi than vãn về con Syl ra đía với tôi : mày chẳng càm ràm là con Syl nó ăn hiếp mày sao. Mày vừa há miệng định nói, chửi nó là nó tọng ngay cái vú đầy họng mày cóc còn ú ớ gì nữa. Mày có ráng đạp vung nó té ra thì nó dùng cái thân gần tạ của nó đè mày dẹp lép. Mày nói giống như thằng “ wrét lơ “ bị địch thủ đè dưới sàn chờ đếm một, hai, ba vậy.

Tôi quê thấy mẹ. Đúng là có vậy thật. Chẳng những con Syl nó đè tôi hết cục cựa, nó còn khóa chặt tay chưn tôi rồi lết ngồi đặt nguyên cái mâm đít của nó lên mặt tôi chà lồn lia lịa bắt tôi bú đền tội. Nó rửa sạch sẽ còn đỡ, gặp khi vừa đái xong chả lau chả chùi mà xục vô thì có nước đầu thai hết nổi.

Lồn con nhỏ dầy cui, thịt ú na ú nần, xếp tầng xếp lớp, nước đái ứ vô khai rặc mùi vô biên, rúc mũi miệng vào đó khác nào quậy hũ mắm thúi. Đã vậy con nhỏ chưa chi đã xuất nhớt, chui cha mùi khai lẫn mùi khắm nó mới khiếp đảm chừng nào.

Nói về con Syl thì không còn sách vở nào tả hết. Dân nó khoái ăn đậu nên chất béo nhiều, đến lồn đoi cũng béo ngậy, khí xón ra đục ngầu, nút không cũng muốn ngộp, còn nói gì gặp thứ lợn cơn như ke, như bột, nó đã gờn gợn nước sông lại còn khắm hết biết.

Tôi bị mấy lần nên tởn. Mà con nhỏ đã xử là xử tàn nhẫn, cóc cho ngáp ngáp lấy hơi, bắt nút xùn xùn, còn kêu lấy tay bành mu lồn nó ra để nút tận bên trong mới chịu. Chu choa, bú nó chừng nào thì khí ộc ra chừng đó, mẹ kiếp, lồn nhóp nhép như lồn trâu.

Vậy mà nào nó đã chịu để yên cho tôi. Bú mỏi miệng bằng chết, nó còn đòi phải bóp măn hai vú thành ra đúng là tội vạ. Bú dưới thì nó hắc hắc nhổm lên, bóp trên thì nó đặt phọp phọp háng mông xuống, tôi ọp ẹp còn hơn khúc gỗ trong tay mấy thợ đẽo.

Cũng tại tôi ngây thơ nên đi kể cho con Li nghe, giờ nó lôi ra hoạnh tôi kẹt cứng. Nói nào ngay, hồi đó tôi cố ý hạ con Li bằng được, nên tôi “ phăng te di “, bịa ra nhiều, có một tôi nói quá thành hai ba, chớ con Syl ngựa gì thì ngựa chớ của đâu mà có thứ lồn vú “ sấp pơ “ cỡ đó.

Bởi vậy mà con Li mới tội để cho mò bóp, bú biếc rồi còn “ bô nớt “ cho leo lên bụng nằm nắc sương sương. Ừ thì tôi cũng chịu chớ sao, dè đâu khi thằng cu con rúc vô cái lọ của nhỏ, chị chàng sướng quá dạng bố nó hai giò hồi nào, tôi nắc kìn kìn thì chị kêu : ủa, mày nắc thiệt sao.

Tôi nắc đâm mạnh, sâu còn lắc qua lắc lại cho buồi cọ vô hai bên khe lồn làm nhỏ quíu thằn lằn. Tôi bóp hai vú chẹt nhẹt, nắc đổ mồ hôi hột, nhỏ bèo nhèo như mớ giẻ lau nhăn nhúm. Lúc đầu còn nhèo nhẹo kêu, sau thì chỉ nghe tịch tang im thin thít.

Tôi ngó xuống, mặt nhỏ nhòe nhoẹt, chỉ còn thấy hai mắt sáng như sao muốn băng đi. Tôi xuống tấn, vác hai giò nhỏ lên mà nện như chày đâm cối, như dùi đào hang, nhỏ lắc lư đảo theo, lồn đoi gì mồ hôi tháo ướt nhoẹt.

Tôi thỉnh thoảng hỏi nhỏ : mày sướng hôn, nứng tới chớ. Nhỏ nũng nịu : biết rồi mà, hỏi hoài, nắc dùm cái đi, đang ngứa sượng mà còn léo nhéo hỏi. Tôi cũng sướng tận mạng, con cặc chui mau mắn cà vô cà ra ở cái lỗ bầy hầy.

Tôi nắc mà lâu lâu lại cắn bú vô từng cái vú để tạo thêm nứng khoái cho em, làm nhỏ như điên, như dại, kêu ông ổng như chó. Tôi vác chưn lên vai đã, lại bắt em quặp chưn vào sau cổ tôi, tôi quặp chưn vô sau mông em, hai đứa dồn thành cục như cái mở rượu cuốn lấy cái nút li e mà xoắn.

Em vừa xiết vừa ngoáy đít, lồn cọ rào rào vào khúc cặc của tôi, lông lồn em đâm túi bụi vào bẹn tôi. Có cách gì gây sướng nứng hơn là đụ đúng con nhỏ cũng ham da diết được đàn ông chơi như nhỏ nên tôi nhấc ôm em tựa lết bê bao gạo mà đằn, mà nện cho hả thì thôi.

Chừng tôi bắn tùm lum tinh trùng đầy lồn em thì nhỏ Li nằm chết lịm, khép chặt hai giò nhốt con cu tôi trong lồn, để còn chút nước nhớt nào thì đổ vấy hết luôn. Tôi lo ứ nhựa, con nhỏ sướng uống thuốc liều, đếch giữ gìn gì hết trơn, lỡ có con cung quăng nào chui lạc bậy vô tử cung em úm luôn ở trỏng rồi nắn ra thằng cu hay con lồn thì bỏ mẹ.

Tôi đem ý này ra hỏi nhỏ, nó cười rầm rầm : tao hổng sợ mà mày sợ làm đếch gì. Mày chơi tao sướng thì lỡ có đẻ con cu hay cái lồn thì nó cũng là của mày hay của tao thôi. Tôi thua con Li là phải.

Sau khóa đó, tôi nghỉ học và không hề lảng vảng đi ngang trường, sợ con Syl chộp được. Riêng con Li thỉnh thoảng ghé thăm tại nhà, nó kể chuyện con Syl chửi tôi tới tát, nhưng mặc kệ, chỉ biết sau đó con Li và tôi đụ nhau tanh bành.

Thiên hạ vẫn cười tôi dại gái. Tưởng gì, chớ dại gái thì đã sao, nhất là gái đẹp. Nhưng cũng vì dại gái mà tôi chẳng bao giờ dứt khoát được bất cứ chuyện gì đến nơi đến chốn.Nghĩ một đằng nhưng luôn làm một nẻo khác. Tỉ dụ, tôi tính trong bụng lẳng lặng bỏ trường mà đi, vậy mà cái miệng lại toon toon đi kể vào cái ống nhổ của con Syl. Nó tròn xoe mắt nhìn tôi sửng sốt, chất vấn tôi đủ điều.

Nó cho rằng vì nó ghen tương với con Li nên tôi giận. Rồi nó tự vả vào mồm nó đôm đốp, miệng tía lia xin lỗi. Tôi nói hết nước hết cái lý do tại sở cũ gọi đi làm việc lại nên không thiết học hành nữa. Vả lại, kinh nghiệm cho thấy học mãi ngu vẫn hoàn ngu.

Con Syl lại càng khóc rống lên vì cho rằng tại nó bu tôi không hở nên đầu óc tôi lúc nào cũng ám ảnh đến chuyện ăn nằm với nó mà lơ là chuyện học đi. Nó lăng xăng hứa là từ nay sẽ giữ điều độ, chỉ du dương khi nào tôi thích, chứ không lu bù như trước nữa.

Tôi suýt phì cười vì cái mồm loa mép dải của con bé. Nhưng xá kể gì, được người đẹp hiểu lầm càng vui, tại nó hay không tại nó thì cũng thế thôi. Cho nên tôi vuốt ve nó : mày phải để

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây