Đoạn tiếp theo là một mơ ước khá cuồng vọng của mình. Vốn dĩ khi viết đoạn này mình đang rất hào hứng với các hoạt động của anh em nhiếp ảnh, nên cũng hết sức cố gắng để có một đoạn kết hào hứng. Từ lúc này, em Vy bắt đầu nổi danh trên diễn đàn…

(tiếp theo)

……………………………..

Chịch xong lần hai, Vy và Hoà đen đang trần truồng ôm nhau mơn trớn chẳng muốn rời thì chợt giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại réo rắc. Hoà đen nhận ra đó là chuông điện thoại của mình nên ngồi dậy. Anh chàng lục lọi máy trong balo một lúc lâu mới lấy ra được. Vy không nghe được ở đầu dây bên kia nói gì nhưng nhìn mặt của Hoà đen, cô thấy anh chàng có vẻ chẳng vui. Hoà đen lúc đầu nghe điện thoại thì hào hứng lắm vì hình như người gọi phone là bạn của anh chàng. Nhưng qua mấy câu thì mặt Hoà đen xuống sắc, có vẻ thất vọng. Vy chưa vội đi tắm lại, cô đợi Hoà đen cúp máy xong thì hỏi thăm:

– Chuyện gì vậy anh? Sao thấy anh tự dưng buồn vậy?

>

Hoà đen cố cười gượng gạo:

– Không có gì… cuộc hẹn lát nữa của anh bị huỷ rồi. Hic… chắc anh phải về sớm rồi…

– Ah… cuộc hẹn chụp ảnh của anh phải không? Sao lại huỷ…

Hoà đen ngồi xuống giường cạnh Vy rồi không ngại giải thích:

– Thực ra thì anh và nhóm bạn kia cùng hẹn một cô người mẫu để cùng chụp ảnh khoả thân… Đã lên kế hoạch, địa điểm hết rồi vậy mà cuối cùng cô kia không đến. Tụi bạn anh cũng vừa mới biết tin… tụi nó cũng gần đến nơi rồi… chán thiệt…

– ‘Ảnh khoả thân’? – Vy buột miệng hỏi Hoà đen.

– Uhm… giống như hình anh chụp cho em đó!

– Mấy anh chụp làm gì… rồi nhiều người chụp lắm hả?

– Thực ra tụi anh là thành viên của một diễn đàn trên mạng…

Vy im lặng nghe Hoà đen giải thích. Té ra nãy giờ Vy nghĩ đúng. Hoà đen cũng tham gia diễn đàn đó giống cô. Mấy lần Vy cũng có xem qua rồi, hội của Hoa đen gọi là chụp ảnh khoả thân nghệ thuật. Họ hay hẹn nhau chụp hình như vậy lắm. Vy cũng có xem qua hình họ chụp rồi. Nhiều người chụp một lúc nên rất đẹp và cũng giữ quy tắc là dấu mặt cho người mẫu. Vy nghe qua thấy chẳng lạ gì nhưng Hoà đen cố giải thích nên cô phải lắng nghe. Cô hỏi:

– Huỷ kế hoạch vậy rồi giờ anh tính sao?

– Hic… thì về thôi chứ biết làm sao…

Hoà đen nói đến đây, chợt nhớ lại rồi quay qua hỏi Vy:

– Ah… giờ anh cũng về rồi… hay là anh chở Vy về luôn nha. Em chịu không?

Vy nghe Hoà đen nói vậy thấy cũng tiện và cũng thích thú. Cô nghĩ rồi nói:

– Uhm… nghe hay đó… dù sao em cũng không thích đi xe đò kia chút xíu nào…

– Sao vậy em?

– Tại thằng cha lơ xe… dê xòm lắm… cứ sờ mó em miết… nãy giờ em cũng phân vân…

– Ha ha ha… em như vậy thì hỏi ai không động lòng chứ – Hoà đen cười cợt nhã làm Vy nín thinh, anh chàng thấy vậy bèn im lặng rồi giả lả nói – Vậy thôi em đi xe máy với anh về nhé!

Vy tính thấy như vậy là tiện và an toàn hơn cả nên đồng ý. Cả hai không chịch nữa mà tắm rửa sạch sẽ rồi cùng trả phòng đi về. Lúc này cũng ngay giờ trưa, anh chàng mời Vy ăn một bữa hải sản ở ngay KDL. Anh chàng tỏ ra rất từ tốn lịch sự, mọi chi phí tiền phòng, tiền ăn của cả hai Hoà đen giành thanh toán hết. Mặc dù không khí rất thân mật, vui vẻ nhưng suốt bữa ăn ở KDL, Vy thấy Hoà đen mặt mày cứ chù ụ. Anh chàng vừa ăn và vừa thẩn thờ nhìn đi đâu, rồi chốc chốc lại lấy cái máy chụp hình mở ra xem. Vy liếc nhìn qua thấy Hoà đen đang coi lại ảnh khoả thân của cô thì cô thụi anh chàng một cái. Vy ra dấu là chỗ đông người, sợ người ta thấy. Hoà đen ríu rít xin lỗi. Ngay lúc đó, chợt Hoà đen kêu lên một tiếng: “Ờ há!” rồi anh chàng quay qua định buông một câu hỏi Vy:

– Vy àh… anh có ý này… hay là…

Đang nói nữa chừng, đột nhiên Hoà đen lại khựng lại. Anh chàng lại tiếp:

– Àh mà thôi… không có gì…

Vy gác đôi đũa trên chén rồi nhìn Hoà đen chăm chăm hỏi:

– Anh có gì thì cứ tự nhiên nói… Mình cũng thân nhau rồi còn ngại gì nữa…

Hoà đen nhìn quanh rồi hạ giọng nói:

– Anh… tự dưng anh nãy ra ý này… Anh định… định mời em làm người mẫu thay thế cho…

Vy nghe đến đây thì hỏi ngược lại:

– Trời đất… em làm mẫu khoả thân thay thế cho cái cô không đến đó phải không?… Sao…

– Em… em đừng nóng… nghe anh nói nè… thực ra không có gì đâu… tụi anh chỉ chụp ảnh thôi… không có làm gì đâu… tụi anh sẽ giữ bí mật nhân thân cho em mà…

Vy nghe nói vậy mới đầu thì mặt đỏ bừng. Hoà đen sợ làm cô giận nên cứ cố gắng giải thích. Thậm chí anh chàng còn lấy điện thoại ra cho Vy xem vài mẫu anh đã chụp cùng nhóm bạn của mình nữa. Nhìn thái độ chân thành của Hoà đen, chẳng hiểu sao Vy lại xiu lòng. Cô nói:

– Anh không cần giải thích nữa… diễn đàn này em cũng biết mà…

– Vậy hả… em cũng biết nữa hả?

Nói đây đây thì Vy thấy không cần phải dấu diếm Hoà đen nữa. Cô cũng thú thực với anh chàng là cô cũng là thành viên của diễn đàn. Cũng từng post ảnh của mình lên. Nghe Vy nói vậy thì Hoà đen vỗ đùi cái đét. Anh chàng nói khá lớn:

– Thấy chưa… anh nhìn hình đã nghi nghi rồi…

Vy nhìn quanh sợ mọi người chú ý nên kéo anh chàng ngồi xuống bắt nói nhỏ lại. Hoà đen xin lỗi rồi nhân đó mời gọi Vy tiếp:

– Nếu em cũng là thành viên rồi thì càng dễ nữa. Em biết quy luật rồi mà… Lần này em giúp anh làm mẫu đi… không thôi chuyến đi này coi như hỏng…

Vy ngần ngại thỏ thẻ:

– Em cũng biết vậy… nhưng… anh biết sao không? Trước giờ chỉ có một người chụp em thôi… còn mấy anh đông người quá… em… em ngại…

– Em có gì mà ngại… tụi anh đa số chụp rất chuyên nghiệp… Mấy hình của em post lúc trước tuy em có đẹp nhưng ảnh chụp xấu… không có nét gì cả… em không tin cứ để tụi anh chụp thử một lần đi… bảo đảm hình đẹp… em không thất vọng đâu…

Vy nghe Hoà đen nói cũng ham. Cô biết bản thân mình đẹp, nhiều khi cũng thích khoe khoan nét đẹp cơ thể bằng nhiều cách khác nhau, nhưng theo như Hoà đen phân tích thì đó giờ hình chụp khoả thân của cô toàn là hình nghiệp dư, chưa tôn hết vẻ đẹp cơ thể của cô lên gì cả. Nghe Hoà đen nói mà Vy trầm tư dữ lắm. Anh chàng thấy Vy im lặng lắng nghe thì mừng vì xem chừng anh ta đã dần dần thuyết phục được cô. Vy ngần ngại lại hỏi tiếp:

– Nhưng… nhưng anh đề nghị vậy… bạn anh liệu có chịu không? Bọn họ có chê em không đẹp bằng cái cô người mẫu kia không?

– Em tin anh đi… bảo đảm tụi nó thấy em là thích liền… anh cũng biết cái cô kia rồi… không đẹp bằng em đâu… chỉ cần em đồng ý thôi… chuyện còn lại để anh lo…

Hoà đen cứ ngồi kế bên thuyết phục mãi, làm Vy phải xiu lòng luôn. Phút cuối cô không nói gì thêm nữa, chỉ dặn dò Hoà đen một câu:

– Nhưng… nhưng chiều nay em vẫn phải về nhà đó… em không ở qua đêm được đâu…

– Em yên tâm… em đồng ý cái là anh sắp xếp liền… không để trễ nữa đâu…

Vy nhìn thấy thời gian cũng cận kề rồi, cô không thể do dự thêm được nữa nên cuối cùng đành bẽn lẽn gật đầu đồng ý với Hoà đen. Mặt Vy cúi gầm đỏ lựng, chẳng nói được câu nào nữa với Hoà đen. Anh chàng kia thì khỏi nói, tỏ ra mừng lắm, vội bốc phone lên gọi đám bạn mình í ới. May sao đám bạn Hoà đen chưa về ngay nên cuộc hẹn trên vẫn có thể tiếp tục. Xác nhận xong mọi thứ, Hoà đen mừng rỡ báo tin cho Vy. Anh chàng bảo Vy cứ ăn hết bữa đi rồi sẽ chở cô đến điểm hẹn. Suốt buổi ăn còn lại Hoà đen cứ nói rồi giải thích này nọ làm Vy lùng bùng cả lỗ tai. Anh chàng làm Vy cũng hồi hộp theo, có ăn uống gì được nữa đâu. Rốt cuộc cả hai cũng bỏ dở bữa ăn hải sản ngon hành, hối hả đèo nhau đến chỗ hẹn cho kịp.

Vy nghe Hoà đen nói sơ về chỗ hẹn để chụp ảnh cũng lý thú lắm. Chỗ đó là một con suối rất hoang sơ nằm trong rừng Phước Bửu. Nơi đấy vắng vẻ, kể cả dân địa phương cũng ít lui tới nên cả hội mới hẹn nhau để tác nghiệp. Vy vừa hồi hộp, vừa thấy hào hứng. Ngồi phía sau mà cô cứ ôm xiết lấy Hoà đen trên xe máy. Hoà đen nói rất nhiều nhưng có câu Vy nghe được, có câu không vì gió biển cứ thổi bạt đi. Từ chỗ KDL, Hoà đen chở Vy một chút là đến nơi tập kết. Khi cả hai đến nơi thì thấy mấy anh chàng còn lại đã đến trước rồi. Cả bọn hẹn nhau một địa điểm ở ven rừng. Vy thấy đám bạn của Hoà đen toàn là con trai, ai nấy ăn mặc cũng ra dáng nghệ sĩ lắm, mỗi người đều vác theo một cái máy ảnh to đùng như Hoà đen. Khi xe vừa đến, đám bạn Hoà đen đã nhao nhao lên gọi anh ta là: “Anh cu bự!”. Vy lấy làm ngạc nhiên hỏi nhỏ thì Hoà đen thú nhận đó là nick của mình sử dụng trong diễn đàn. Ở đây để giữ bí mật mọi người không cần xưng tên họ địa chỉ cụ thể mà chỉ gọi nhau bằng nick name trên diễn đàn thôi. Vy phì cười vì nghe qua nick name của Hoà đen, cái tên quả là rất ‘hình tượng’ với bản chất thật của anh chàng. Mới gặp nhau nhưng Vy nhận xét thấy những anh bạn của Hoà đen khá thân thiện, không tỏ ra sổ sàng tý nào, làm cho cô cũng bớt hồi hộp vì không khí xung quanh.

Tổng cộng cả nhóm bạn của Hoà đen tính luôn anh ta có khoản chừng chục người. Nhìn thấy Vy mặt ai nấy đều hớn hở. Nhiều lúc Vy nghe cả hội xì xầm về mình. Bọn họ đều tỏ ra hài lòng với vóc dáng và gương mặt của cô. Cả bọn cứ cám ơn ‘Anh cu bự’ miết vì may nhờ có anh ta kiếm ra được Vy mà cả bọn khỏi mất công đi chuyến này. Hoà bắt đầu giới thiệu để Vy lễ phép chào hỏi từng anh chàng một. Mỗi người đều xưng hô bằng nick name của mình. Vy nghe qua một lượt nhưng cũng chẳng nhớ nổi. Hoà đen cũng giới thiệu Vy bằng nick name của cô trong diễn đàn, rồi cả bọn từ đó chỉ gọi nhau bằng nick name thôi. Chuyện làm quen và chào hỏi nhau diễn ra chóng vánh. Ai nấy nhất trí bắt đầu ngay việc đã hẹn. Đầu tiên tất cả tìm chỗ vắng dấu và khoá mấy chiếc xe máy lại cẩn thận. Mỗi người chỉ mang một cái balo nhỏ gọn rồi đi theo anh chàng rành đường nhất đi sâu vào rừng. Vượt qua hàng rào bảo hộ của rừng, cả nhóm tiến sâu vào trong. Vy là nhân vật chính, lại là nữ duy nhất trong nhóm nên anh chàng nào cũng lo lắng chăm sóc cho cô cả. Mới đầu Vy còn ngại ngùng nên cứ bám lấy ‘Anh cu bự’ của mình nhưng về sau nghe cách nói chuyện cô thấy anh chàng nào cũng duyên dáng hóm hỉnh, làm cô hoà đồng với họ dễ dàng hơn. Anh chàng dẫn đường bắt Vy đi sát anh ta để giới thiệu về khu rừng này. Vy nghe anh ta bảo chỗ này gọi là ‘Rừng cấm quốc gia Bình Châu – Phước Bửu’. Nó nằm dọc theo ven biển, thuộc phía nam huyện Xuyên Mộc của tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Khu rừng này trải dài trên đại phận 5 xã với tổng diện tích hơn 11.000 ha. Địa hình rừng cấm tương đối bằng phẳng, những ngọn đồi thoải dần xen lẫn những vạt rừng tươi tốt và hệ thống hồ nước ngọt tự nhiên đã tạo lên cảnh quan tuyệt đẹp. Địa hình rừng tương đối bằng phẳng, chỉ khoản đâu đó có vài ngọn núi cao từ 100 đến 150m và những quả đồi thoai thoải xen lẫn với những bàu nước ngọt tự nhiên. Các bàu, hồ nước ngọt hoang sơ này chính là chỗ lý tưởng mà nhóm săn ảnh đang tìm tới. Vy nghe nói là rừng thì mới đầu cũng thấy sợ sợ nhưng về sau nghe anh chàng dẫn đường nói ở đây toàn thú nhỏ thôi nên cũng yên tâm.

Đường đi bộ không dài nhưng Vy đi không quen một chút xíu là mệt. Cô là con gái nên không khoẻ bằng mấy anh chàng này, mồ hôi lấm tấm hết cả lưng áo. Thấy Vy mệt không đi bộ tiếp được nữa, có anh chàng đề nghị cõng cô. Vy nghe thấy thích lắm bèn đồng ý ngay. Anh chàng này vừa vác Vy trên lưng là mặt đã hớn hở, mắt tròn xoe. Thực ra thì lúc nãy khi rời khỏi KDL Vy không có mặc áo ngực, chỉ khoác cái áo thun tối màu bên ngoài thôi nên lúc được cõng, cô chà xát hai quả buổi trên lưng anh ta, làm anh ta thích mê. ‘Anh cu bự’ của Vy đã biết chuyện này rồi nhưng không có ý dành giựt mà vẫn lịch sự nhường các bạn mình. Anh ta và Vy cứ nhìn nhau tủm tĩm cười. Cả nhóm thấy anh chàng cõng Vy có vẻ mệt nhưng ai xin anh ta nhất quyết cũng không chịu Vy buông ra cứ dành cõng cô thôi. Đường đi phải lên xuống mấy ngọn đồi, một vài anh chàng đi sau tinh ý nhận ra Vy không mặc gì dưới váy của mình. Ai nấy đều tấm tắc khen mẫu này quả là ‘chịu chơi’ ghê, có anh chàng chịu không nổi lén lấy máy ra nháy mấy kiểu lúc Vy hớ hênh liền. Vy ngồi trên lưng anh chàng một anh chàng có nick name là ‘Anh đụ dai’. Anh chàng vui vẻ lắm, lúc cõng Vy cứ chọc cô cười cười miết thôi, làm Vy quên hết cả mệt.

Cả nhóm đi một lúc thì cũng đến được dòng suối. Xung quanh chỗ này là một khoản không khá rộng, không rậm rạp cây cối như suốt quãng đường đi từ ngoài bìa rừng đến đây, quả là nơi thích hợp để chụp ảnh. Vy nhìn thấy cảnh sắc hữu tình cũng thích thú lắm. Đến nơi hẹn mấy anh chàng cùng mở balo lấy máy móc ra chuẩn bị tác nghiệp liền. Nhìn ai nấy làm việc răm rắp, Vy ngại ngần chưa biết sao thì có một anh chàng đã đưa cho cô một bộ đồ rồi đề nghị Vy mặc vào. Cầm lấy bộ đồ anh ta đưa, Vy tìm góc khuất để thay trang phục ra. Trong lúc thay đồ khi chợt nghĩ lại cô mới thấy mình thật rườm rà không cần thiết. Dù sao thì lát nữa chả phải cởi ra hết, ‘show hàng’ trước mặt cả nhóm hay sao mà bây giờ còn nấp vào chỗ vắng để thay y phục. Bộ đồ anh chàng kia đưa Vy mặc là đồ da, quần jean ngắn ngủn và có đôi bốt cao gót kéo cao đến đầu gối. Bên trên là cái áo thun ống ngắn, hở cả khoản bụng, khoác ngoài là một cái croptop bằng da. Vy mặc vào nhìn lại thấy mình khá ngầu. Cô chỉnh sửa mái tóc, xem lại gương mặt mình rồi từ từ đi ra khởi chỗ nấp. Mỗi anh chàng trong nhóm nhiếp ảnh đã chọn lựa đứng sẵn một góc để tác nghiệp, ai nấy cũng đưa cái máy to tướng ra nháy liên tục từ khi Vy mặc bộ đồ ngầu đó đi ra. Buổi chụp ảnh bắt đầu ngay từ lúc đó mà chẳng phải chờ đợi ai phát tín hiệu nữa cả. Mới đầu Vy cũng mắc cỡ lắm, cứ lúng ta lúng túng chẳng biết tạo dáng thế nào cho phải. Mấy anh chàng chụp ảnh phải chỉ thật lâu cô mới dần quen. Họ chỉ Vy cách đứng ưỡn ngực, cách đưa tay để khoe hết dáng vóc và làn da mượt mà của mình. Vy

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây