Truyện: Dì tôi là một teen girl – Chap 95

Thân ái chào tất cả, những người anh(chị) em thân thiết sẽ lại cùng mình bước tiếp trên con đường gian nan dài thật dài và hẹp thật hẹp này.

Sau một khoảng thời gian xa cách, bộn bề lo toan cho cuộc sống ngoài kia thì mình cuối cùng cũng đã trở lại, nói là trở lại chứ thật ra mình có bao giờ biến mất hẳn đâu, vẫn thường xuyên chia sẻ và nói chuyện với một vài bạn đấy thôi.

Phù…chỉ vỏn vẹn một tháng nhưng hàng loạt những biến động to lớn, tốt đẹp có mà quái ác thì cũng không tránh khỏi cứ vồ vập ập đến không kịp trở tay và buộc gia đình nhỏ của chúng mình mới đây phải trở về lại Sài Gòn…vì nó cần phải thế.

Có những điều kiện khó thực hiện, những ước mơ không đủ tầm vươn tới…nhưng vượt lên trên tất cả là một tia hi vọng tuy mong manh nhưng đã được nhen nhóm với niềm tin lớn lao của vợ chồng mình rằng một ngày nào đó mọi việc sẽ buộc phải quay về với cái quỹ đạo mà nó đã từng có.

Mình bây giờ nói chữ “buồn” thì hiển nhiên là không vì bức tường kiêng cố đã chịu lùi bước đập vỡ một lằng gạch vì sinh linh non nớt nhỏ bé kia mà, mình chỉ tiếc đôi chút vì nếu muốn một lần nữa được nhìn thấy nụ cười tròn đầy không lo nghĩ của Linh như thưở trước thì bản thân gần như vô vọng, tuy vậy mình vẫn luôn tự nhủ cần phải cố gắng thật nhiều, thật nhiều hơn nữa.

Mình tin…không có gì là không thể!

Như thường lệ mỗi khi giải bày xong tâm sự thì chúng ta lại bắt đầu quay trở lại với nhịp truyện nhé.

Sáng tinh mơ hôm đó như đã kể, khi mà tâm hồn mình vẫn đang lơ lửng bay nhảy giữa những tầng mây ngây dại, được thoải mái chìm đắm không lo không nghĩ trong những cử chỉ mộng mị xấu xa mà biểu hiện chi tiết nhất là nhịp điệu cạ cạ nửa vời thì y như rằng bị sút tung đít văng xuống đất bởi câu nói.

-Tui méc Ba mấy người…

Câu nói nhõng nhẽo pha chút hờn dỗi quen thuộc với cái điệu nhấn nhá ỉ ôi không lẫn vào đâu được, nó vang lên khe khẽ và gần thật gần.

Mình hú hồn xua tan những tận hưởng để có thể lập tức mở mắt ra theo một cách bình thường nhất.

Vừa thoát khỏi cái cay xè của ánh sáng hắt vào từ cửa sổ thì đập thẳng vào mặt mình là hình ảnh một người con gái đang bù lu bù loa, là Dì Linh đang ngồi dựa lưng vào bức tường trước mặt mình mà mếu máo chỉ chỉ vào người mình ra ý hờn dỗi.

-…_Mình ngậm câm trong tư thế nằm cố gắng trố mắt nhìn quanh quẩn, cũng chỉ chừng hơn một phút thôi mà thời gian chậm chạp lê lếch đến mức cứ ngỡ như đang chịu đựng phải vài tiếng đồng hồ vậy.

Mong rằng đừng ai trách mình là tại sao lúc đó lại im re để con gái người ta nhăn nhó khóc thút thít trong góc hay là “có sức chơi có sức chịu” gì đó nha vì lúc ấy ngay đến bản thân mình còn chưa thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa mà.

Đầu óc mình cứ đinh ninh rằng trước cái viễn cảnh ê chề đang hiện hữu, rõ ràng là trời đang hãy còn nhá nhem và mình thì đang “phê pha” trong tư thế ôm Dì Linh sát rạt để liên tục cạ cạ phần “bụng dưới” vào lưng Dì ấy vậy mà cớ sao bây giờ trời đã sáng bửng như vầy rồi, chính xác chỉ là một tích tắc trôi qua thôi mà.

Lúc đó bất giác mình mong mọi chuyện chỉ là mơ, chỉ là mơ thôi nha.

-Tui méc Ba mấy người nè nha…méc á…a a a…ghét quá…a a a…_Dì Linh bắt đầu la lối sau một thoáng quan sát mình.

-Con…con…mà chuyện…chuyện gì…_Mình run cầm cập nói không nên lời, bởi vì sợ.

Nỗi lo sợ của mình đột nhiên bị đẩy lên cao chất ngất khi cứ đinh ninh nghĩ rằng chuyện Dì Linh tính méc Ba mình chắc chắn là cái cơ sự đồi bại mà mình đã làm vừa mới đây, chứ ngoài chuyện ấy ra thì mình còn việc gì đáng xấu hổ nửa đâu mà nhất là vào cái canh sáng sớm tinh mơ như vầy.

-Kìa…kìa…gớm ghiếc…_Dì Linh bất ngờ chỉ tay vào phần dưới thân thể mình rồi la lớn.

-…_Mình nhíu mài run sợ im lặng đảo mắt nhìn xuống.

Các bạn có biết nỗi lo sợ lớn nhất của mình khi bị Dì Linh đưa ngón tay chỉ đúng y vào “chỗ ấy” là gì không, chắc biết chứ nhỉ.

Lúc đó mình lo lắm, cứ sợ rằng có lẽ nào đêm qua lúc đang bay nhảy giữa những đám mây mang hình hài tròn lẳn xinh xắn đầy màu sắc kia mình đã không cầm lòng được mà buông cành xa ngã trước ngưỡng cửa thiên đường, hò reo cổ vũ bằng một màn bắn pháo bông ăn mừng trước đêm giao thừa.

Tim mình đập thình thịch hòa cùng nỗi sợ của tâm trí cúi đầu chậm rãi nhìn xuống, biết tả thế nào nhỉ thôi thì nói đơn giản là nguyên phần bụng dưới của mình tính từ dưới rốn đến tận háng chân chỉ được bao bọc bởi duy nhất một lớp sịp màu sậm còn phần quần bên ngoài thì đã bị kéo trễ xuống hẳn gần gối trông rất lạ lùng khiến cho mọi thứ cứ cờm cợm, lồ lộ giữa thanh thiên bạch nhật.

-Chắc là…đêm qua…con…à ngủ quên…nên lăn qua lăn lại á mà…_Mình vừa luôn miệng chối quanh co vừa lấy tay kéo quần lên luôn tiện ấn ấn nháy nháy ở phần trọng tâm để xem thử “cu em” có làm nên chuyện đáng xấu hổ nào hay không.

-Không có đâu…đừng chối…ôm tui sát rạc…rồi giở trò kéo quần xuống kìa…a a a…bệnh hoạn…_Dì Linh lắc đầu nguầy nguậy đưa tay chỉ chỉ trông rất thương.

-Trò gì…con ngủ nên đâu biết gì đâu…thiệt không biết gì mà…_Mình cũng bắt chước lắc đầu theo chối quanh co.

-Khỏi đi…tui thức dậy là thấy bị ôm từ phía sau rồi…ôm chặt lắm…kéo tay mấy người ra để ngồi dậy là thấy nguyên cái quần xì luôn…đồ biến thái…đồ dê cụ…_Dì Linh gác đầu lên hai gối quát mình.

Mặc dù chỉ là những hình ảnh rời rạc bị bắt quả tang khi Dì Linh vừa thức dậy nhưng lại được miêu tả vô cùng chính xác cứ như thể Dì đã chứng kiến hoàn toàn sự việc đêm qua bắt đầu từ khi mình ôm chặt lấy Dì từ phía sau cho đến khi quyết định táo bạo kéo sịp xuống tìm cảm giác lạ vậy.

Có lẽ nào đêm qua khi hành động ngây dại của mình diễn ra êm thấm thì một phần nào đó trong Dì Linh vẫn còn thức không ta, kiểu co người đưa lưng cho mình ôm nhưng mở mắt há mồm mớ ngủ không biết gì ý.

Chỉ trừ có chi tiết cạ cạ là không được nhắc đến có lẽ vì Dì Linh không ngờ đến thôi.

-Con không có…ngủ hay ôm gối…chắc ôm nhầm Dì Linh á mà…máy lạnh tắt mất tiêu…chắc tại nóng quá nên…con ngủ hay bị mê man lắm…không biết gì đâu…_Mình ngồi thừ người cố gắng làm ra vẻ chân thật mất tinh thần trước sự việc không ngờ đến.

-Nóng vén áo lên mắc gì…kéo…kéo quần xuống chi…ngụy biện…à hèn gì tối qua dụ tui lên phòng mấy người coi phim đồ…rồi khịa khịa tui để được xuống đây ngủ đồ…tính gần gũi tui để giở trò đồi bại…đồ biến thái…a a a…_Dì Linh ngước dậy nhìn mình với đôi mắt ngấn nước rồi liên tục gia cát dự kể tội mình vanh vách.

-Ế…ế…cái này sao nghe ngược vậy…Linh á…Linh khịa con để lên phòng coi phim rồi tè ướt nệm con mà…ế…sao giờ lửa trong tay con không vậy…à biết đâu nhân lúc con ngủ Dì Linh kéo quần con xuống rồi…rồi bày trò vu khống…chắc vậy…_Mình há hốc mồm vì cái kịch bản quá sức là trời ơi.

Đến lúc này thì mình đã có thể hình dung ra toàn bộ mọi sự việc, có lẽ cách đây gần một tiếng mình đã thật sự cọ sát với thân thể của “nàng công chúa ngủ trong rừng” thật sự rồi trong cơn đê mê của cái ái ân từ một phía mình ngủ quên lúc nào không hay, mãi cho đến khi Dì Linh thức dậy thì phát hiện ra trạng thái cơ thể của cả hai có phần kì lạ, quần áo sộc sệch một cách lạ lùng nên liền gán ghép cái suy nghĩ chủ quan của Dì cho mình.

Chắc chắn thế!

-Trời ơi…tui bị động chạm cơ thể…bị trây trét lên tấm thân trong trắng mà mấy người dám nói tui dàn cảnh hả…á….tui đi nói lum la nè…lát gặp nói cho Nhi biết…nói cho bé Oanh nó nghe…mấy người quá sức tưởng tượng mà…_Dì Linh trề môi ra điều thảm thiết lắm nhưng thấy vẫn không ăn thua nên liền hù dọa.

-Á Dì…bình tĩnh…chuyện gì cũng từ từ…từ từ…con…con làm hết…mọi chuyện là do con…đừng nói ai nghe…_Mình lắc đầu đau khổ vì chẳng có cái nỗi nhục nào hơn cái nỗi nhục ấy cả.

Dì Linh đang trong tình thế dằn co 50-50 đầy khó khăn bỗng chốc phát hiện ra yếu điểm của mình nên có vẻ vui sướng lắm, đôi mắt tuy vẫn còn ngấn nước nhưng đột nhiên lại sáng rực đến bất ngờ.

-Thôi mà…do Linh hết…chuyện gì cũng do Linh hết…để Linh đi thú tội với bé Oanh đồ…_Dì Linh thút thít hối lỗi một cách vô cùng giả tạo.

-Đừng mà…con…con xin lỗi Linh…đừng mà Dì…đừng mà…_Mình cúi đầu liên tục buông lời van xin.

-Thôi…lỗi Linh mà Duy…_Dì Linh lại thở dài ngao ngán.

-Lỗi con…con…lỗi con…Dì muốn gì nói đi…con làm…lỗi con…_Càng ngày mình càng trở nên đau khổ hơn, lời nói gần như muốn nghẹn đắng trong cuống họng.

-Ờ…vậy hả…để suy nghĩ…_Dì Linh ngồi thẳng người dậy chỉnh chu quần áo lại đôi chút.

Không cần tả kĩ chắc các bạn cũng có thể hình dung ra toàn bộ khung cảnh tiêu điều trong căn phòng lúc đó rồi nhỉ, một ả con gái với gương mặt sắc lạnh khẽ khàng giấu giếm sự hả hê đang ngồi nhìn phong long hướng ngoài cửa sổ ra điều nghĩ ngợi về một âm mưu nào đó chắc hẳn là to lớn lắm, ngay bên cạnh là một cậu con trai khúm núm lặng lẽ dò xét từng biểu hiện dù là nhỏ nhất trên nét mặt đanh đá của đối phương.

Và rồi khi cái không khí hết sức là nặng nề ấy dần dà leo thang đến đỉnh điểm thì bất ngờ…Ting…tong…ting tong…

Tiếng chuông cổng ngoài đột nhiên đúng lúc vang lên dai dẳng xua tan cái vẻ vắng lặng, hoang tàn của miền đất cằn cỗi này.

-Dì Linh ngồi đi…để con ra mở cửa…_Mình như vớ được của, lập tức dựng thót dậy định bụng nhanh chóng trốn thoát.

-Khùng…chị Chi về á…mới gọi điện thoại mà…mà tui cũng phải cám ơn chị Chi nhiều lắm á…_Dì Linh nắm áo mình giựt lại.

-Sao…sao vậy…_Mình trố mắt ngạc nhiên.

-Nhờ có chị Chi mới biết có đứa biến thái…thấy gái đẹp nên ôm ấp người ta rồi kéo quần…này kia…gớm ghiếc…hèn gì đêm qua trong phòng tắm…nó nói nó Gay đồ để mình khỏi đề phòng nó đây mà…hết sức tưởng tượng…chậc…_Dì Linh không tiếc lời mỉa mai.

-Không có…con…không có…_Mình nhăn mặt tính cãi lại.

-Gì…gì…nghe không rõ…_Dì Linh nhướn gương mặt lạnh lùng kề sát mặt mình.

-À có…lỗi con…lỗi con…_Mình cười xuề xòa nhận vơ cho qua chuyện.

Mọi thứ dường như đã êm xuôi và mình thì bị dính thêm một khoản nợ khó xù.

Dì Linh có vẻ vui ra mặt nên liền ngoe nguẩy đít đi xuống nhà mở cửa sợ chị Chi chờ lâu còn về phần mình thì mệt mỏi lê từng bước chân lửng thửng đi lên tầng.

Vào phòng, mình thay quần áo xong nhìn lại sách vở trong cặp một lần nữa cho chắc không quên ngó sơ qua những chăn nệm, gối ra đã gắn bó cùng mình suốt một quãng thời gian dài ấy vậy mà giờ đây đang nằm co rúm trong góc chỉ vì một tai nạn có chủ ý.

Nhìn chúng nó xong lại so với bản thân mình lúc này thật chẳng khác nhau là mấy, cũng nhăn nhúm, cũng ê chề y hệt mà trùng hợp kẻ thủ ác lại chỉ cũng một người.

Hỡi thế gian “tự do” là gì…sao ông trời lại khiến chúng tôi đi từ đau đớn này đến đau đớn khác mà chẳng thể một lần với tới “tự do”.

Thở dài ngao ngán trước thói đời bạc bẽo, mình ghé phòng tắm rửa sơ cái mặt sau đó xuống nhà chào chị Chi khi chị đang cùng Dì Linh nấu bữa sáng.

-Chị Chi mới về ạ…_Mình ngồi xuống bàn nói vọng về phía chị.

-Ừm…hì…Duy mới dậy à…chị bấm chuông đánh thức em hủm…_Chị Chi nhẹ nhàng quay lại cười với mình.

-Dạ không…em dậy từ sớm rồi…_Mình lắc nhẹ đầu.

-Ừm…tối qua ngủ ngon không em…_Chị Chi lại hỏi.

-Dạ…hơi mệt…à cũng…cũng bình thường chị…_Mình định thành thật thì lập tức ngó thấy ánh mắt sắc lẹm của Dì Linh từ ngay kệ bếp nên liền nhanh chóng nói qua loa.

-…_Chị Chi hơi ngạc nhiên nhưng đó hình như chỉ là cảm giác thoáng qua.

Sau đó cả 3 người tụi mình cùng ngồi lại ăn sáng với nhau nhưng chẳng nói chuyện gì mấy, chị Chi hình như có vẻ mệt hay sao đó chắc có lẽ vì tối qua trực tới tận khuya mà chỉ có một mình chị ở quầy tiếp tân thôi.

Ăn sáng xong thì Dì Linh vội vã chở mình đến trường vì hôm ấy chẳng hiểu sao thời gian trôi qua hơi chóng.

Học hành thì nói chung cũng chẳng có gì đáng để kể vì cơ bản hôm đó mình hơi mệt nên cứ trống thời gian tí là ngủ li bì luôn, à ngoại trừ việc mình và lũ bạn trong tổ liên tục sốt sắn đăng kí danh sách học thêm các thứ không phải chỉ riêng năm nay mà năm nào cũng như thế cả, chưa dừng lại ở đó mà sau khi đăng kí xong đợi tan học tụi mình còn phải tới tận nhà thầy cô để nộp danh sách và hứa hẹn các thứ nữa.

Vậy nên mãi đến tận 3 rưỡi hơn mình mới gọi Dì Linh đến đón về.

Tính ra cũng phiền Dì Linh thật vì lẽ ra hôm nay Dì phải qua quán cà phê tính toán lại đơn hàng bất ngờ xuất hiện lượng hao hụt lớn, Ba mình có gọi điện rầy Dì đôi chút vì chuyện này.Ấy vậy mà chỉ bởi đón mình nên Dì Linh đành phải dời đợt kiểm kê lại đến tận tối mịt vì chẳng biết lúc nào mình gọi điện nữa.Mặc dù vậy nhưng khuôn mặt Dì Linh vẫn vô cùng tươi tỉnh chứ chẳng hề giận cá chém thớt lên người mình, vừa thấy mình là lập tức nói cười vui vẻ hỏi han, xỉa xói mình ngay.

Đúng thật là con người đơn giản, buồn đó quên đó chẳng thèm để bụng chuyện gì.

Về đến nhà mình nằm dài ra sô-pha thở hơi ra vì bụng dạ thì trống rỗng còn cơ thể thì mệt mỏi, lũ bạn còn ăn uống dộng lùa đồ chứ mình thì chỉ có mỗi chai coca lót dạ mà thôi.

-Chị Chi đi làm rồi hả Dì…_Mình thở dài thườn thượt khi vừa thấy Dì Linh bước vào nhà.

-Đâu có…chỉ ngủ trên phòng á…bị mệt…trưa bỏ cơm luôn…Linh lên kêu mà chỉ nói hổng ăn…_Dì Linh bỏ chìa khóa lên bàn rồi ngồi xuống cạnh mình bóp vai ra vẻ thân thiết lắm.

-Vậy sao không gọi chị ấy dậy…lỡ có chuyện gì sao ta…con lên gọi nha…_Mình nhìn Dì Linh với ánh mắt lờ đờ.

Khoảng cách giữa cả hai lúc đó gần lắm, gần đến mức khiến cho mình phải đỏ mặt vì bất giác cảm nhận được mùi hương từ tóc Dì Linh và cái thoang thoảng từ quần áo, nghe được cả hơi thở khe khẽ đang phát ra đều đặn ngay cạnh gáy mình, chúng khiến mình thực sự lâng lâng.

-Chưa đâu…nãy Linh mới lên mà…chỉ mới ngủ có tí à…tối tí đã hẳn gọi chỉ dậy…đêm qua hình như chị Chi ở bên khách sạn không ngủ được thì phải…thương lắm…ủa…mệt lắm hay sao mà người run giựt dữ vậy…bị dại hả…lây đó…đừng có cắn nha…_Dì Linh trố mắt ngạc nhiên khi thấy cơ thể mình run lên.

-À dạ…_Mình rối rít che mặt vì mắc cỡ.

-Lát 5 giờ nếu chỉ chưa dậy thì gọi cũng được…_Dì Linh nhắn nhủ.

Mình ậm ờ rồi nhanh chóng đi thẳng lên phòng để thoát khỏi cái cảm giác bối rối đang diễn ra.

Vứt cặp, mình soạn sách vở các thứ sẵn tiện bật máy tính online bị tính nói chuyện với thằng bạn do đã hẹn trước với nó tự lúc nãy khi còn ở ngoài đường rằng sẽ lên bàn chút chuyện trong lớp nhưng ngồi mãi vẫn chẳng thấy nó đâu nên mình đành bật fifaonline2 lên đá tí giết thời gian.

Đúng là cứ đụng đến game là quên giờ giấc, mình đá được cũng phải tầm 5, 6 trận thì đột ngột cửa mở, lập tức Dì Linh bước vào.

-Trời…đi ngoài đường nắng nôi…mồ hôi mồ kê…không rửa ráy thay quần áo ăn uống mà đã ngồi chơi game rồi hả…muốn gì…_Dì Linh cầm tô cơm đặt xuống bàn cái “oành” liền buông lời khè mình.

-Hông phải…con đợi thằng bạn onl để bàn việc học thêm với nó…_Mình giải thích.

-Nó đâu…áo xanh hay áo nâu…_Dì Linh lờ đờ mắt chăm chú nhìn vào màn hình lúc đó là Torino của mình vs Chelsea của thằng ất ơ nào đó.

-Hông…tại nó chưa lên nên con chơi game lát…_Mình gãi đầu cười khì.

-Lí do lí trấu quá…tắt…đi tắm rửa đi…_Dì Linh cáu gắt lấy chân đạp vào ghế rất mạnh.

Mình hơi sợ chút đỉnh nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh thở dài rồi quay ngắt đi về hướng tủ quần áo.

Có một điều lạ là khi chuẩn bị cởi quần dài xuống khỏi thắt lưng, mình có ngước mắt nhìn Dì Linh gửi gắm hàm ý ra hiệu cho Dì quay mặt đi chỗ khác nhưng có vẻ như Dì Linh nghĩ rằng mình đang thách thức xem thử có dám nhìn hay không nên Dì chẳng có động tĩnh gì cả mà bù lại còn khoanh tay ngang ngực trố mắt nhìn về phía mình, khiến cho mình vô cùng nghượng ngùng phải quay cả thân người về phía sau miễn cưỡng thoát y lộ mông trước con mắt liếc ngoáy của kẻ nắm thế chủ động.Nuốt cục tức ức nghẹn, mình lấy bộ đồ sạch đi tắm mà ngay phía sau là sự hộ tống của Dì Linh.

Lúc đi gần ra cửa mình có ngó nhìn đồng hồ cũng tầm 5 giờ rưỡi chiều rồi.

Dì Linh thật quá đáng, cứ làm như mình là tù nhân không bằng, một bước là một xiềng xích cho đến tận trước cửa nhà tắm.

-Có cần Linh xinh đẹp tắm dùm cho hông…_Dì Linh cười tít mắt vịn vai mình.

-Thôi…khỏi khỏi…_Mình cố gắng thoát khỏi tay Dì.

-Sao dạ…_Dì Linh trề môi khó chịu.

-Thôi…thôi…_Mình thở hơi ra.

-Gớm…muốn cũng chưa chắc được à nha…giờ Dì Linh đi siêu thị rồi ghé quán…chắc muộn á…muốn ăn cơm hay ăn gì nói đi…mua cho…_Dì Linh lè lưỡi.

-Mua gì ăn đại cũng được mà…_Mình ngẫm nghĩ nhưng lại chẳng biết nên ăn gì.

-Ờ…vậy thấy cái gì ngon thì mua nha…về muộn đó…_Dì Linh gật nhẹ đầu nhìn mình với ánh mắt long lanh.

-Dạ…cần con xuống mở cửa dùm không…_Mình hỏi lại.

-Thôi…tắm đi…_Dì Linh lắc đầu cười tươi roi rói.

Mình đóng cửa vừa tắm táp vừa nghĩ ngợi cho đến khi ra thì đã chẳng thấy Dì Linh đâu nữa, cả phòng mình cả tầng trệt cũng không thấy chắc là đã nhanh chóng đi lo công chuyện rồi.Thủng thẳng bước lên phòng, mình ăn cơm và làm bài tập sau đó tranh thủ chợp mắt tí khi mặt trời đã chuyển đỏ.

Chẳng để ý thời gian trôi qua là bao lâu nữa mà chỉ biết khi mình thức dậy với tay nhìn đồng hồ trên điện thoại thì đã 7 giờ 15 rồi.

Ngồi dậy ngáp ngắn ngáp dài dễ dàng nhìn quanh quẩn vì xuyên suốt chỉ là một màu đen đúa bao trùm lên tất cả, xa xa thưa thớt trên sàn nhà xuất hiện vài vệt sáng hiếm hoi mà mình chẳng buồn để tâm là chúng từ đâu tới nữa, chống tay đứng dậy mình đi tới bàn cầm tô cơm khẽ khàng bật điện trong phòng, đi xuống bật điện tầng hai sau đó vào WC rửa mặt cho tỉnh hẳn rồi bước xuống tầng trệt bật bóng đèn dài để còn thấy đường vào bếp, khoan khoái ngồi thừ người nhìn ra sân.

Mọi hôm giấc này sau khi ăn cơm xong thì mình chỉ biết tót lên phòng học hành hay giải trí chút gì đó rồi đi ngủ, thỉnh thoảng Dì Linh có rủ rê gì đó thì tuy bên ngoài tỏ vẻ không thích nhưng thực tế mình rất muốn tham gia cùng vì nếu không mình chỉ nằm thừ người suy nghĩ cho đến giờ đi ngủ mà thôi.

Mình đi học hay đi chơi toàn để Dì Linh phải chờ, phải đợi ở nhà thế mà nay lại phải ngồi ở đây trông ngóng ngược lại, đúng thật là vô cùng khổ sở, cảm giác nó cứ bồn chồn hồi hộp sao đó.

Nhưng trớ trêu ở chỗ thói đời bạc bẽo lắm, mới ngồi được tầm 10 phút thì thình lình đèn phòng khách phụt thắt, ngay tức khắc mình hướng mắt nhìn về phía cầu thang lên xuống tìm chút ánh sáng le lói nào đó nhưng cũng chẳng thấy đâu.

Dè chừng bước lẫm đẫm ra lan can nhìn về phía nhà hàng xóm hoàn cảnh cũng tương tự.

Nhanh nhảu, mình đi thẳng vào trong nhà hí hoáy bấm điện thoại bàn gọi cho Dì Linh.

Vốn là mình cũng đã định gọi từ nãy khi cảm thấy có chút nhớ nhớ mong mong trong lòng nhưng lại lưỡng lự vì sợ hỏi phong long quá Dì Linh lại có cớ mài nheo lên mặt.Ghét cái thái độ!

Mình: A lô…khi nào Dì về…nhà cúp điện…mua đèn cầy nha…

Dì Linh: Hủm…chưa đâu…nấu mì ăn đỡ đi…lát về mới mua được…cả đống sổ đây nè…sai bép nhè…bộ đói hả…

Mình: Không…con nói là nhà cúp điện á…mất điện…mua đèn cầy nha…

Dì Linh: Mua chi…dưới cầu thang có cây đèn đập á…đập tắt…đập phát lại sáng…cầm nó đi kiếm cây đèn 6 bóng trên tủ tầng 2 đi…

Mình: À rồi…vậy Dì coi làm xong sớm sớm rồi từ từ đi về cẩn thận nha…khỏi mua đồ ăn cho con…con mới ăn mì rồi…

Dì Linh: Ừm…ừm…đi chút xíu mà nhớ dữ ta…vậy nha…

…Tút…tút…tút…

Y chang như dự đoán, mình mà gọi điện thoại hỏi han xíu là thể nào cũng ghẹo cho được một câu mới hả lòng hả dạ.Mà nói chứ mặc dù có chút khinh khỉnh không vừa ý nhưng chẳng hiểu sao mình lại thích như thế, làm như không bị xỏ xiên thì ăn cơm không có ngon hay sao đó, quen hơi mất rồi.

Nét mặt có chút vui vui, mình đi đến dưới cầu thang kiếm cây “đèn đập” thì quả nhiên y như lời Dì Linh nói cây đèn này nó mất nết thật sự, cứ hơn 20 giây nó lại tắt ngấm một lần bắt buộc phải vỗ đanh đách mới lại sáng, mà chuyện này đâu phải cấu tạo của nó đâu là do nó bị chạm mạch ấy chứ, khùng khùng tới mức nhiều khi nó tắt mình đập mạnh liên tục nó không sáng mà vỗ nhẹ cái lại sáng.

Nhưng biết sao được mình buộc phải chịu đựng, khóa cửa chính xong mang nó đi lên tầng hai định bụng sẽ vứt ngay sau khi cầm trong tay được cái đèn pin 6 bóng.Đảo bước chân nhè nhẹ, mình tiến lại gần chiếc tủ khóa với tay lấy cây đèn Dì Linh kể mà cứ đinh ninh rằng nó sẽ sáng chói lóa khi mình vừa nhấn nút nhưng ai dè khoảnh khắc đã cầm được trong tay và bật tắt liên tục thì chỉ thấy le lói những thứ ánh sáng đỏ rực cỡ que diêm tàn từ mấy cọng dây trong bóng đèn, thực sự trông chúng vô cùng rầu rĩ y như tâm hồn mình ngay lúc đó vậy.

Nghiến răng nghĩ bụng chắc hẳn lâu ngày không cúp điện nên Dì Linh chủ quan không thèm sạc bình mà cứ nghĩ là còn đây mà.

Chậc miệng ngao ngán quay người định sẽ lại xuống tầng trệt ra hè hóng mát chứ ở đây buồn chết thì bất ngờ mắt mình lại nhìn về hướng phòng Dì Linh trong giây phút ấy, mình mới chợt nhớ ra chị Chi còn đang ngủ ở trong phòng của Dì mà.

Tim đập thình thịch, mình rụt rè bước tới cửa phòng gọi khẽ.

-Chị Chi ơi…chị Chi dậy chưa…chị Chi…_Mình gọi với giọng hơi run.

Tích tắc sau vẫn chưa có lời đáp nào, mình nhớ là Dì Linh nói nếu 5 giờ chị ấy chưa dậy thì phải gọi.

Nhíu mài mình nhẹ nhàng vặn chốt đẩy cửa bước vào thì vẫn vậy, chỉ thấy một màu đen tối thui y như bên ngoài cửa.

Cầm cây đèn mách dây, mình gõ đùi đụi mà nó vẫn chẳng sáng khiến mình phải đánh liều bước lại hướng tấm nệm, vừa bước vừa đập đèn lại vừa gọi.

-Chị Chi ơi…cúp điện rồi…chị ơi…_Giọng mình lại khe khẽ vang lên.

Tức nhất là cái cây đèn quỷ mãi không sáng làm mình mù đường va vào cạnh bàn để đèn ngủ đau nhói của ruột gan.

Và rồi trong cái màu đen mờ mịt ấy thình lình mình cảm thấy như có một bàn tay mờ đục nào đó đang di chuyển khe khẽ ngay bên cạnh.

Không ngoài dự đoán chỉ đúng một giây sau đột nhiên ánh đèn trắng sáng chói quen thuộc từ thiết bị di động cầm tay bừng lên làm mình thoáng giật nảy, vì mắt chưa thực sự thích nghi khiến mình buộc phải dụi lấy dụi để.

Một bóng người phụ nữ đang nằm thoải mái cười mỉm trên nệm dần dà hiện ra sau những tia sáng từ từng rãnh ngón tay, là chị Chi.

-Chị…chị Chi…chị dậy rồi à…_Mình cười trừ nhìn chị có phần hơi ngượng ngùng.

-…_Chị Chi có vẻ cũng chưa quen với ánh sáng lắm nên vẫn đang dụi mắt chứ chưa trả lời mình.

-Chị Chi vừa dậy ạ…_Mình ngồi lại góc tường nhìn chị.

Đến lúc này mình mới có thể quan sát hết được mọi góc cạnh của cơ thể ấy.

Chị Chi nằm xuôi người trên phần rià của tấm nệm với phần thân trên chắc chắn là để trần hết, bởi tuy chị có dùng tấm chăn trắng mỏng che từ phần thân trước trở xuống nhưng mình vẫn hoàn toàn có thể nhìn thấy được khoảng lưng trắng trẻo không một mảnh vải ở phần tối phía sau khi đi lại ngồi xuống cạnh tường này.Chưa dừng lại ở đó, hình ảnh vô cùng kích thích khi phần thân dưới của chị cũng lộ hẳn ra ngoài đến tận trên đầu gối nửa gang.

Chị Chi đang đảo mắt nhìn căn phòng thì chợt nghe mình hỏi nên liền nghiêng người sang bên “vô tình” để lộ phần trên của bầu ngực, khẽ nhích ánh nhìn về phía mình.

-Ừm…chị dậy khi nghe tiếng Duy gọi…_Chị Chi chợt nghĩ ngợi rồi nhìn mình bằng cặp mắt đầy ẩn ý.

——————–

Chương tiếp theo

Thuộc truyện:

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây