Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Đoạn 9

– Híc, nhẹ nhẹ thôi nhá. Uyên nhăn mặt.

Tôi lấy ống oxi già rửa vết thương ở trên mắt cá tí.

– Đau không? Tôi ngước nhìn nhỏ.

– Đau, huhu. Nước mắt lại trào.

Tôi lấy bông chùi chùi vết xước, rồi bôi coocsin vào.

– Đỡ hơn chưa? Tôi hỏi

– Chưa?

– Phù phù. Tôi ghé gần gần thổi vào vết thương.

– Giờ xong rồi nhá. Tôi ngước lên thì thấy nhỏ đỏ mặt.

– Ừ. Lí nhí

– Sao mặt đỏ thế, đau à. Tôi ngây thơ hỏi.

– Không? Uyên lắc đầu nguầy nguậy.

– Thế mình về đây.

– Ừ.

– Chào chị Oanh em về. Tôi cúi chào chị.

– Ừ, em về, mà em tên gì thế? Chị Oanh hỏi

– Dạ em tên Quân nà. Nói xong tôi phóng xe về nhà,trời thì nắng chang chang hình ảnh thằng con trai mặt mày mồ hôi chảy trên má đang đi trên đường Hà Nội Ci Ty…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 13

Tác giả: Jun179

Về nhà thì tôi vọt lên phòng luôn.

Lấy bộ quần áo rồi nhảy vào phòng tắm.

– Hùùù…

– Ááááá. Gì thế Sún. Tôi hoảng hồn khi vừa bước ra thì bị giật mình bởi bé Sún kêu.

– Haha, sặc, haha. Nhìn anh hoảng quá cơ. Sún cười.

– Nè, trêu anh? Mà sao tự nhiên vào phòng anh thế? Tôi cốc đầu Sún rồi hỏi.

– Chán quá, cả ngày anh toàn đi làm. Anh Hòa thì đi với người yêu. Em thì ở nhà chán phèo. Sún nói

– Thế bạn em đâu? Sao không rủ đi chơi? Tôi lại lấy lược chải chải

– Bạn cũng chán, híc.

– Hì, mà thôi xuống nhà xem fim đi. Rồi nấu ăn để ăn cơm. Tôi nói.

– Vâng.

Hai anh em xuống nhà xem fim được một lúc rồi nhảy vào nấu ăn.

– Anh rửa rau đi với cà chua đó. Để em rán cá. Sún nói

– Em biết rán không đó. Tôi lấy rau để ra rửa.

– Anh lấy em cái hũ đường.

– Anh lấy em cái hũ muối.

– Anh lấy em cái muỗng xem.

Điệp khúc “Anh lấy ” của bé Sún. Khỏi phải nói tôi quay đi quay lại như chong chóng không khác gì osin thứ thiệt.

– Phù. Cuối cùng xong, hai anh em ngồi thở. Nhìn trên bàn ăn nào là cá, canh, thịt , rau, trứng xốp cà chua.

– Mà Bác Lan sao lâu về thế Sún. Tôi quay qua hỏi.

– Mẹ em hôm nay đi công chuyện gì ấy. Nhỏ đáp

– Mà em có điện thoại không? Tôi hỏi

– Nè anh. Sún chìa ra cho tôi cái iphone4 luôn.

– Cái này dùng sao? Tôi gãi đầu

– Nè, như thê này, thế đó. Nhỏ chỉ chỉ rồi lướt lướt trên màn hình.

– Em bấm số thằng Hòa đi. Gọi xem có về ăn cơm không? Tôi nói

– Dạ. Nhỏ cầm lấy cái điện thoại rồi lướt

5phút sau.

– Anh nói hai anh em mình ăn cơm trước đi. Sún nói

– Ừ, thế chiến thôi.

Hai đứa lao vào chiến những thức ăn đang nằm trên bàn.

Ăn xong tôi và Sún dọn xuống. Hôm nay cô giúp việc xin nghỉ nên tôi lao xuống rửa bát.

– Alo, anh đừng có gọi tôi nữa. Tôi không có yêu anh.tôi có người yêu rồi. Bé Sún đang nói chuyện điện thoại với ai đó.

– Anh không tin thì mai tôi sẽ dẫn anh ấy tới cho anh xem. Nói xong nhỏ tắt điện thoại.

– Có chuyện gì thế Sún? Tôi hỏi

– Có thằng trong lớp đòi tán em, nhưng em không thích nó cứ gọi cứ làm phiền em. Ở năm lớp8 cũng vậy. Sún nói

– Ừ, thế để mai anh đi theo bé nhá. Để anh nói chuyện cho.

– Vâng.

Nói một lúc với bé Sún, tôi vọt vào phòng ngủ một giấc cho khoái.

– Oáp…oáp. Tôi líu ríu mở mắt. Nhìn đồng hồ thì 13h rồi. Vội vào phòng tắm một phát cho mát. Trời mùa hè Hà Nội thì khỏi phải nói chỉ một từ để diễn tả thôi NÓNG.

Tắm xong tôi xuống ngồi xem fim tí, rồi phóng xe qua nhà Hân.

Đi trên đường thì gặp mấy cặp tình nhân đang chở nhau đi ăn kem uống nước. Nghĩ lại mình không biết lúc nào mới có người nào để ý tới tôi.

Phóng xe một lúc thì tới nhà Hân. Ở ngoài ngõ có quán bán kem, tôi dừng lại vào mua hộp Tràng Tiền và một cốc chè cho ngoại.

– À Ngoại ơi, anh Quân tới. Cu Bo nhìn thấy tôi thì hớn hở bước ra.

– Con chào ngoại con mới tới. Tôi nhìn ngoại nói.

– Bo, anh cho kem nè. Tôi đưa cho nó.

– Chào Hân , Hoàng. Giờ mới nhìn sang thì thấy Hân và thằng đó đang nói chuyện gì ấy.

– Hi, Quân đến sớm ha.

Nhìn thấy tôi thằng Hoàng tỏ ra khó chịu.

– Hai người nói chuyện đi, mình ra nói chuyện với ngoại đã. Tôi nói rồi lấy chè trong túi bỏ vào cốc rồi bón cho ngoại, tôi cũng xem ngoại là ngoại mình luôn.

– Ngoại ăn đi. Tôi xúc cho ngoại ăn.

– Ngon quá. Mà Quân con thấy con Hân nhà ngoại thế nào? Ngoại tự nhiên đề cập đến vấn đề này làm tôi không biết phải trả lời sao. Vì tôi bây giờ vẫn xem Hân là bạn không hơn không kém.

– Dạ Hân xinh , ngoan,hiền. Nói chung là number one . Mà sao ngoại hỏi thế ạ. Tôi ngây thơ trả lời rồi hỏi.

Nhìn qua Hân và Thằng Hoàng thì cũng im lặng đang nghe tôi và ngoại nói chuyện.

– Thì ngoại muốn gả con Hân sau này mà.

– Ặc.

– Ngoại trêu con à. Ngoại đuổi con đi chứ gì? Hân mặt đỏ bước tới giường ngồi với ngoại.

– Ngoại yên tâm, Hân có con chăm sóc rồi không cần tới bạn này đâu. Thằng Hoàng nói vào.

– im lặng. Tôi

– Haha, ngoại đùa thôi mà. Nhìn ba đứa kìa, haha. Ngoại cười như đúng rồi.

Một lát sau tôi cũng xin phép ngoại chở Hân đi làm, vi vu một lúc cũng tới quán…

Truyện tình yêu: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo – Chap 14

Tác giả: Jun179

Vừa đặt chân vào quán thì tôi thấy vẫn ngồi giữa trung tâm quán, 3 thằng con trai và 3 đứa con gái.

Tôi và Hân bước vào lấy đồng phục để ra chạy quán.

– Anh chị dùng gì ạ? Tôi bước lại bàn hỏi.

– Anh Vẹo cho tụi em giống hôm qua đi. Nhỏ Trâm nhìn tôi cười hớn hở nói.

– Vẹo cái đầu gối. Tôi nói rồi bước vào trong quán lấy ra 6 cốc cafê, trà sữa, cafe đen cho 6 người.

– Quân ra chị hỏi nè? Chị Hương gọi tôi.

– Sao vậy chị? Tôi lại gần hỏi

– Đó là bé Linh em của anh Trường chủ quán này. Chị ấy chỉ về phía Linh

– Vâng em biết rồi? Tôi gật đầu

– Lúc nhỏ Linh có một gia đình hạnh phúc lắm. Có ba có mẹ nhưng vì một việc mà bé Linh trầm hẳn đi, nó ít nói, lạnh lùng. Người duy nhất làm Linh cười chỉ có anh Trường.

*Quá khứ 10 năm trước:

Vào một buổi chiều thu Hà Nội, dòng người xe cộ tấp nập đang nối tiếp nhau. Một cô bé năm tuổi cùng anh hai và ba mẹ đang đi chơi.

Cô bé nhí nhảnh ngây thơ có một nụ cười hồn nhiên trong sáng.

– Mẹ ơi, mua cho Linh cái kia đi. Cô bé ấy chỉ về phía mấy cái kẹo bông.

– Con muốn mua kẹo hả , đợi mẹ tí nhé. Mẹ của cô bé bước xuống đi từ từ nhìn trên xuống không thấy xe nào liền bước qua.

– Mẹ đi chậm quá con đi nhanh nè. Cô bé hồn nhiên chạy đi qua đường rồi ngoái lại nhìn mẹ mà không chú ý đến xung quanh.

– LINHHHH. Tiếng hét thất thanh của ba mẹ cô bé.

– Bịch. Cô bé quay lại và thấy một hình ảnh không có cái gì để diễn tả nổi. Ba đang ôm mẹ trong vòng tay, những giọt máu của hai người hòa quyện vào nhau.

Cô bé thất thần tiến lại ba mẹ mình rồi qùy xuống.
—————–

Chương tiếp theo

Thuộc truyện:

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây