Home

Truyện

Say
nắng gia sư của em trai

Phần 21:

Sáng này mình thức dậy, có tin nhắn như mọi ngày của em gia sư, thêm đó
là tin nhắn của thằng HA, chửi bậy bạ. Mình chẳng thèm quan tâm nó,
chẳng thể để nó làm nhiễu tâm trí của mình nữa. Em gia sư giờ chắc đang
trong lớp học.

 Mình đứng ngoài cửa sổ phòng mình, thẳng xuống hồ bơi, cũng
có nhiều người đang bơi. Sáng hôm nay trời rất đẹp, nắng tươi lắm. Mình
nhìn tay mình, vẫn còn vết của cây bút nhưng dấu răng của em gia sư thì
mất tiêu rồi.

 Nhớ lại hôm qua ,lúc đi về em còn nán lại hỏi mình
 – ‘ anh T ế vợ, mấy giờ rồi’, rồi em cười, mình béo má em rồi
em đi về. Em đáng yêu lắm, trong mắt mình là thế.
 Ngày thứ 3 yêu nhau, vào một buổi sáng thức dậy. Mình nhớ em
da diết. Dạo gần đây, khi mới thức dậy, người đầu tiên mình nghĩ tới và
muốn gặp nhất là em gia sư. Như thằng mới biết yêu và yêu mọi thứ thuộc
về người nó yêu. Tâm trạng mình giống thế.

 Mình đánh răng, ăn sáng rồi làm mọi thứ thật nhanh, mình
quyết định tới trường em, cho em 1 bất ngờ vào ngày thứ 3 yêu nhau.
Mình định sẽ mua cho em loại kẹo em hay ăn, mình còn định mua hoa.
Nhưng sợ sến quá nên thôi ý định đó. Mình sẽ đợi em ra học. Đúng là
rảnh người ta nghĩ ra nhiều thứ. Mốc 3 ngày trong tình yêu đầu, chắc
cũng đáng để nhớ.

 Mình làm đúng những thứ mình nghĩ, chạy xuống lấy xe, đi mua
kẹo. Loại kẹo em gia sư hay ăn khi buồn là loại kẹo mình thấy rất ít
bán, may mà mình biết 1 chỗ bán. Chỗ đó vừa bán đồ chơi vừa bán kẹo cho
con nít, hồi đó mình có dắt thằng em đi mua đồ chơi ở đó. Mình mua 1
lốc luôn, 5k 1 cây kẹo xanh xanh đỏ đỏ. Chắc em sẽ thích. Mình chạy tới
trường em gia sư. Tâm trạng của mình vui, của 1 người đang yêu.

 Chạy tới trường em đã khoảng hơn 10h, nghe em tối qua nói là
sáng nay học tới 11h xong. Mình không nhắn tin cho em gia sư, định cho
em bất ngờ mà. Mình lựa chỗ ngay gốc cây trước trường ở cổng chính.
Mình tin nếu em đi ra bằng cổng sau của lối đi giữ xe thì mình sẽ thấy
em chứ em không thấy mình. Chắc em gia sư của mình sẽ ngạc nhiên lắm,
mình nghĩ thế.

 Ngồi đợi mà không thấy chán vì mình bận tưởng tượng tới gương
mặt em gia sư khi thấy mình. Em sẽ cười tươi thật tươi cho xem, mình và
em sẽ đi uống trà sữa, mình sẽ đưa cây kẹo cho em, em sẽ vui lắm đây.

 Tới gần 11h thì mình bắt đầu căng mắt nhìn, nãy giờ cũng
nhìn, nhưng cũng lác đác sinh viên ra về à. Mình đang chăm chú nhìn,
thì trời không phụ lòng người, mình đã thấy em gia sư của mình, em chạy
ra khỏi trường, mình đang định chạy theo, thì thấy em dừng xe lại chỗ
gốc cây quán nước mía gần đó, mình đang tò mò, không biết em làm gì.
Mình nghĩ em lấy đồ gì, bọn con gái phải che kín mít mới chịu mà. Mình
nhìn thấy em lấy điện thoại ra, em gọi. Hơi điên khùng nhưng mình nghĩ
em gọi cho mình, mình lấy điện thoại của mình ra nhìn, không có thấy
gì. Mình nhìn em gia sư, không biết em gọi cho ai mà đang đi phải dừng
lại. Mình nghĩ thế nên đứng tại chỗ quan sát, em nói chuyện cũng rất
nhanh, khoảng 1p rồi em bỏ điện thoại vào túi, hôm nay em mặc áo rộng
rộng màu xanh lá, với quần jean và mang giày thể thao. Em ko mặc áo
khoác, ko sợ đen.
 Em cất điện thoại rồi mà em vẫn chưa đi, không biết hẹn ai và
đứng đó đợi ai. Một nỗi lo mơ hồ, chẳng lẽ mọi thứ không thể suôn sẻ
với mình. Mình hi vọng em để quên tập và nhờ bạn mang ra dùm. Nhưng
hình như không phải thế?. Mình bắt đầu thấy lo lo, dự tính chuyện không
hay rồi. Mình đứng đó đợi em sẽ làm gì. Chắc chắn em không thể thấy
mình trừ khi em quay đầu lại vì em và mình đứng cùng chiều,xe quay về
cùng hướng. Nhìn xa xa, thấy em nhỏ xíu.

 Đợi 1 lát thì có người đàn ông tới, anh ta đi SH màu đen và
mình đoán là lớn hơn mình và em gia sư, nhìn chững chạc ra dáng người
đi làm rồi, mình choáng váng nghĩ mơ hồ về mối quan hệ giữa em gia sư
và anh ta. Nhìn anh ta có vẻ giàu có. Phải chăng giống như phim, và đời
thì không thể như mơ. Mình thoáng ý nghĩ lung tung rằng em và ng đàn
ông đi SH có gì với nhau. Mình thấy mệt mỏi.

 Thực tình mình ko nghĩ kế hoạch của mình lại thành ra như
thế, từ ý định làm em bất ngờ tới việc mình đứng dưới gốc cây nhìn em
và người đi SH đang nói gì đấy. Đúng là người tính không bằng trời
tính. Ở xa xa đó, em gia sư và hắn ta nói gì đó, rồi họ chạy đi mất.
Mình thảng thốt, rồi bình tĩnh chạy theo. Lòng cầu nguyện trời đất là
mọi thứ đừng như mình nghĩ, mình đang nghĩ lung tung lắm. Mới ngày thứ
3 àh, đừng hãm hại một thằng mới bước vào ngày yêu thứ 3.

 Em gia sư và người đi SH chạy gần như song song. Mình chạy
sau và giữ 1 khoảng cách an toàn để khỏi bị phát hiện. Tâm trạng mình
tệ hẳn, vừa hi vọng vừa thất vọng, hi vọng ko như mình nghĩ, thất vọng
vì đời trái ngang. Nhưng mình vẫn giữ bình tĩnh được. Mình sẽ biết
chuyện gì xảy ra nhanh thôi. Có 1 chi tiết làm mình đỡ lo, là mình
không thấy em gia sư cười với ng đàn ông đó. Mình biết chi tiết vớ vẩn
đó chẳng nói lên gì nhiều, nhưng cũng an ủi là ít nhất em không tỏ ra
thân mật quá với hắn

 Mình sợ lắm, nếu họ rẽ vào khách sạn hay nhà nghỉ như mình
đang nghĩ, quá tồi tệ khi nghĩ thế. Nhưng mình thấy bất an. Cảnh này
hay có trên phim, mình hi vọng em gia sư của mình không thế.

 Chạy hết con đường hướng ra phía sân bay Tân Sơn Nhất, em gia
sư vào hắn rẽ vào quán cà phê gần đó, mình thở phào. Không như mình
nghĩ. Nhưng mình không biết chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông đó là
ai, em gia sư đi vào trước, hắn ta đi liền theo sau, mình đứng xa xa
đợi em và hắn vào rồi, mình mới đi vào theo. Nhìn dáo dác thì thấy em
gia sư với hắn đang ngồi ở góc gần cuối, ngồi ngay dưới gốc cây. 2
người ngồi đối diện. Mình nhìn em gia sư, tự dưng mình thấy buồn buồn.
Là ghen tức hay thất vọng vì em ko thể đi trà sữa với mình như mình
nghĩ??

 Mình chọn cái bàn gần đó, không quá gần cũng không quá xa,
may mắn là em gia sư ngồi quay lưng lại với lối vào nên chắc em không
thấy mình. Mình ngồi cũng gần 1 cái cây, mình nhìn thấy em từ sau lưng,
nhưng hơi khuất, chắc để ý kĩ em mới thấy mình. Nếu thấy, chắc mọi thứ
vỡ tan tành hay trở nên vô cùng tồi tệ. Mình không thể thấy diễn biến
trên mặt em gia sư, chỉ thấy sau lưng, nhưng mình nhìn thấy người đàn
ông đi SH, anh ta cao ráo và có vẻ cũng thành đạt, anh ta có mang cặp
táp và mặc quần tây, áo sơ mi. Nhìn khác hẳn với phong cách của HA.
Không biết mối quan hệ giữa em gia sư và ông ta là gì.

 Tâm trạng mình thấy tệ…

 Mình không thể nghe thấy em gia sư và anh ta nói gì, vì quá
xa, mình cũng không thấy mặt em gia sư. Chỉ biết, lúc này em đang
khoanh tay. Gương mặt người đàn ông ko biểu lộ nhiều cảm xúc. Nhưng
mình nghĩ câu chuyện của họ không thoải mái cho lắm. Mình thấy anh ta
nghe em gia sư nói gì đó, rồi anh ta chau mày, có vẻ không vui. Anh ta
cũng nói gì đó như kiểu khẩn thiết và nhiệt tình lắm. EM gia sư vẫn
khoanh tay, mình vẫn ko thể đoán được là em gia sư và anh ta đang nói
chuyện gì. Mình muốn biết lắm mối quan hệ giữa họ. Có khi nào anh ta là
C, người mà nhỏ H nói là người yêu của chị Q mà bị em gia sư giựt mất?

 Hạnh phúc đúng thật khó kiếm và mình thấy nặng lòng… Đó
càng là lí do để mình hiểu rõ ngọn ngành, ko phải để điều tra, mà chắc
chắn những thứ mình đang chứng kiến liên quan trực tiếp từ quá khứ tới
hiện tại. Ở trên cao Những tia nắng vẫn cố gắng len qua những tán cây.

 Mình nhớ tới lúc em ngồi sau mình, dựa vào lưng mình, đeo tai
nghe vào tai mình, rồi khóc, bài hát có câu: ‘về đâu anh hỡi ngày mưa
đã qua đi lâu thật lâu, mà sao có nắng hoài vẫn chưa hong khô niềm
đau’, mình thấy mình trơ trọi, tự dưng thấy thế. Mình đợi lời giải
thích từ em, mình là người yêu của em và chắc có đủ tư cách để biết
chuyện gì đang xảy ra. Tình hình ở bàn của em gia sư có vẻ căng thẳng,
mình nhín thấy người đàn ông đó ra sức nói gì đó, như vẻ thuyết phục,
ma em gia sư thì lại không nghe, hai người gần như cãi nhau. Sau em gia
sư đứng lên, ông ta cũng đứng lên, em gia sư nói 1 câu gần như quát : ‘
đừng đi theo tôi’, mình nghe thế, rồi em bỏ đi. Mình không hiểu chuyện
gì nhưng cũng an tâm, ít nhất đó không phải là em gia sư có quan hệ
tình cảm gì mới người đàn ông đó. Mình thấy tâm trạng đỡ hơn.

 Em gia sư đi ra ngoài, anh ta nán lại trả tiền, nhưng ko đuổi
theo. Ly nước cam trên bàn vẫn còn nguyên, em gia sư có vẻ tức giận.
Mình tò mò nếu không thích sao phải gặp, có lí do gì chăng???
 Mình cũng tính tiền, lúc nãy giữ xe, mình đã cẩn thận cho xe
vào góc khuất nhất, nên chắc em gia sư ko biết sự hiện diện của mình
nãy giờ. Mình đi về với tâm trạng khó chịu lắm.

 Mình về nhà, lên phòng, mấy hũ kẹo còn để trong cặp, thế là
toi mất 1 ngày mình nghĩ sẽ đẹp thật đẹp vui thật vui. Mình đang định
nhắn tin với em gia sư, hỏi em đi đâu? Thì có điện thoại của em gia sư
 – ‘chiều em gặp anh nha’, em nói. Mình còn khó chịu vì việc
lúc nãy
 – ‘uhm, mà có chuyện gì hả?’, mình nói
 – ‘uhm, em muốn nói chuyện này’, em nói, giọng nghe buồn và
mệt. Mình ko biết em sẽ nói chuyện gì, nhưng hi vọng em không giấu mình
chuyện khi nãy.
 – ‘uhm, mấy giờ anh tới đón em được?’, mình hỏi, hi vọng đừng
có lừa dối ở đây.
 – ‘2h chiều nha’, em nói
 Mình uhm, định hỏi em đi đâu, nhưng thôi, dù gì lát cũng gặp.
Mình sẽ để em nói vậy
 …
 2h chiều, mình tới gặp em gia sư, như mọi lần em đứng sẵn đầu
hẻm đợi, hôm nay em ăn mặc rất đơn giản, em mặc áo sơ mi trắng và quần
jean, không váy xòe hay quần áo đầy màu sắc, em cười với mình, thoáng
mệt mỏi. Tự dưng bực tức và khó chịu nãy giờ của mình tan biến, mình
chỉ thấy thương em.

 Mình và em vào quán cà phê có nhiều cây trên đường TH, mình
và em ngồi cạnh nhau, em gia sư hôm nay ít nói lắm, chắc có chuyện
nghiêm trọng
 – ‘em bệnh àh? Nhìn em mệt mỏi’, mình nói, chuyện gì đã xảy ra
 – ‘không có, em muốn nói chuyện này’, em nói, giọng nho nhỏ,
chắc muốn chia sẻ lắm, mình đã bao giờ thấy hình ảnh này từ em đâu. Em
gia sư mệt mỏi thấy rõ,không hiểu người đàn ông đó là ai mà có thể tác
động tới em như thế, mình thấy khó hiểu
 – ‘uhm, anh nghe nè, em nói đi’, mình nói, muốn nghe lắm rồi.
Mình sẽ hiểu rõ hơn phần nào đó
 – ‘hồi trưa em đi học về, em gặp 1 người’, em nói, mình thấy
vui khi em nói thế, em đã ko lừa dối mình
 – ‘uhm, em gặp ai’, mình nói, cơ hội để em nói như thế này ko
nhiều, mình sẽ tận dụng để tìm hiểu thêm.
 – ‘người hơn em 6t, em từng nói đó’, nghe tới đây mình thót
cả tim, thì ra là C.
 – ‘uhm, sao em gặp anh ta?’, mình hỏi
 – ‘anh ta gọi điện cho em suốt buổi sáng, kêu muốn gặp em,
nên lúc ra về em gặp anh ấy’, em nói chậm rại. Mình thấy rất lạ thái độ
của em lạ lắm, khác mọi ngày, em ko hoạt bát hay tỉnh bơ như nhiều lần.
Sao anh ta muốn gặp em phải gặp, chắc chắn có chuyện gì
 – ‘sao em gặp chi, anh ta gặp em làm gì?’, mình hỏi
 – ‘tại có chuyện, anh ta gặp em kêu muốn quay lại’, em nói,
mình hoảng hồn, sao lại thế? Sao em lại buồn , anh ta đe dọa gì em àh?
 – ‘uhm, em tính sao’, mình nói, thấy tâm trạng kì kì.
 – ‘tính gì đâu, em ko quay lại đâu’, em nói, có vẻ hơi bực.
 Chẳng lẽ chuyện chỉ đơn giản thế, mình im lặng, em cũng im
lặng. Em có vẻ suy nghĩ lung lắm, sau em nói
 – ‘em kể chuyện này anh nghe nha’, em nói, hơi rụt rè, mình
mừng lắm. Em đã mở lòng ra với mình.
 – ‘uhm, em kể đi’, mình nói, lắng nghe hết sức. Nói 1 chuyện
có vẻ khó nói, em sẽ nhẹ lòng, hi vọng thế
 – ‘anh ấy là bồ chị Q’, em nói, có vẻ rất khó khăn để nói
được câu ấy. Mình thấy thương em lắm.
 – ‘bồ của chị Q, sao quen em?’, mình hỏi
 – ‘em quen anh ấy đầu lớp 10, lúc đó em còn nhỏ lắm, hoàn
toàn chưa biết gì’, em nói, rất rõ ràng. Mình nhìn mắt em như có màn
mưa. Mình lắng nghe hết sức, không biết hồi lớp 10, anh ta đã quen chị
Q chưa.
 – ‘đó là mối tình đầu của em’, em nói rồi thở ra. Mình thấy
xót xót
 Mình im lặng, im lặng lắng nghe và cảm thông. Em gia sư nói
tiếp
 – ‘ em ko biết anh ấy quen chị Q, em cũng ko cố ý yêu anh ấy.
Em quen anh ấy 1 thời gian dài lén lút vì mẹ em ko cho quen ng yêu’
 – ‘vậy anh ta có biết chị Q và em là chị em ko?’, mình hỏi
 – ‘hình như biết’, em nói. Mình im lặng vì thấy em muốn nói
tiếp
 – ‘rồi chuyện vỡ lở khi chị Q phát hiện, em vỡ vụn, trước đó
vài ngày anh ta nói câu chia tay, em đau khổ lắm vì thấy đang vui vẻ.
Chị Q dẫn anh về nhà ra mắt ba mẹ, khi đó chị Q đã biết anh ta có quen
em, em vừa ngỡ ngàng vừa đau khổ’, em gia sư nói tới đó, mình thấy đau
đau, vậy chuyện gì đã xảy ra tiếp theo??
 – ‘em ko dám hé răng , em sợ lắm, rồi 1 ngày chuyện kia xảy
ra’, em kể, càng ngày giọng càng nhỏ. Chắc chắn em đang lo lắng và cô
độc lắm. Mình tin vào cảm giác của mình
 – ‘chuyện gì?’, mình hỏi, mình đoán là chữ HIẾP. Mình ko muốn
em kể nữa, sợ em đau đớn, nhưng mình muốn em nói ra,1 lần thôi, rồi đế
tất cả thành dĩ vãng đã qua. Nhẹ nhõm và thanh thản. Mình sẽ luôn yêu
em, dù như thế nào.
 – ‘hôm đó em ở nhà 1 mình, anh ta tới chơi, và HIẾP em’, em
nói dứt câu, nước mắt lăn. Mình tin không thể là giả dối được
 – ‘không sao, qua rồi’, mình nói, ôm em vào lòng, thấy em
đáng thương lắm
 – ‘ để em nói’, em nói, gạt nước mắt.
 – ‘rồi chị Q nói em là ham trai, dâm tặc, quyến rũ bồ chị, ba
em cũng từ đó mà bệnh rồi chết, và mọi thứ tới bây giờ’, em nói, nước
mắt cứ lăn, em cứ nói, rất khó nhọc nhưng kiên quyết nói ra. Lòng mình
cũng đau , đau như xé. Cảm giác vừa căm giận vừa khinh bỉ người đàn ông
đó. Ghê tởm. Còn nhiều thứ lằng nhằng mình chưa rõ nhưng mình biết là
không nên hỏi. Kể được tới đó chắc là quá sức chịu đựng của em rồi

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây