Home

Truyện

Nụ
Cười Của Nắng

Phần
40:

Những ngày Tết trôi qua thật đầm ấm với gia đình. Trước tết thì Tất
niên rồi sau giao thừa thì chúc mừng năm mới khiến đầu óc nó lúc nào
cũng trong tình trạng lơ lửng. May mà nó gắng gượng khá chứ nếu không
thì còn gì mặt mũi của chủ nhà nữa….. Ba ngày tết trôi qua và không khí
bắt đầu lấy lại nhịp sống êm ả. Dư âm thì vẫn còn, tháng 1 là tháng ăn
chơi cơ mà….. Người yêu nó thì lúc này đang tất bật lo công việc ở nhà
nên chưa thể lên thăm gia đình nó được. “Haizzz, thật là buồn quá đi
mất. Cô bé Xấu Trai thì đã quay trở lại. Mà cũng đúng thôi, mua hẳn 1
căn nhà trên này mà. Không lẽ lại bỏ không. Rủ e ấy đi uống café buổi
tối một tí nào!”. Nó nhủ thầm như vậy…..

 – Đi uống café ko cô bé ?
 – Cứ tưởng có ai đó quên mất mình rồi chứ ! Ple`, Mãi mà
không thèm gọi cho e đấy. Giận !!!
 – Hehe. Giận chi mà. Mấy hôm rồi có ngày nào a tỉnh táo đâu
chứ. Ko lẽ lại ngất ngưởng đi chơi vs e ah ?
 – Hừm. Chống chế giỏi lắm. Vậy hôm nay anh mời chầu này đó
nghen…
 – Rồi rồi. Thế h anh lên nhá. Chuẩn bị đi….

 Những hạt mưa xuân cứ lất phất bay. Mưa nhỏ từng giọt như hạt
sương long lanh dưới ánh đèn nhấp nháy. Vui thật, trời lạnh thế này mà
mưa cứ rơi từng hạt nhẹ nhàng không đủ làm cho chiếc áo mỏng manh kia
ướt nhưng cũng đủ khiến cho cái cơ thể nhỏ bé ấy nép chặt vào người nó
hơn. Khẽ đưa đôi bàn tay vuốt ve khuôn mặt nó. Em gác đầu lên bờ vai
rộng, vòng 2 cánh tay ôm lấy người nó. Khung cảnh thật giống như những
cặp đôi tràn đầy hạnh phúc đang dạo trên con đường. Một vài người như
ngây ngất trước vẻ xinh đẹp của em….. Và bỗng nhiên, một hạt nước lớn
rơi trên vai áo nó. Khác biệt với tất cả những hạt nước đang rơi từ
trên không trung. Hạt nước này nóng ấm, rơi nhẹ thấm xuống nền chiếc áo
sơ mi nó đang mặc…

 Những hạt nước cứ rơi đều, rơi đều thấm đẫm chiếc áo. Từng
tiếng nấc cứ nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Những tiếng nấc thật buồn. Có
lẽ đối với người con trai, tiếng nấc của người con gái là thứ âm thanh
buồn bã nhất mà họ phải nghe… Em khóc, khóc từng tiếng trong cái nỗi
buồn man mác. Em khóc vì bàn tay mình quá nhỏ, quá nhỏ nên không thể
nắm hết bàn tay của anh. Buồn chứ, em buồn nhiều lắm. Nhưng làm gì để
giữ anh lại bây giờ hả anh ? Có cách nào có thể giúp em làm điều đó
không anh ? Em vẫn là phụ nữ, vẫn có những cái ích kỷ, không bao giờ
muốn chia sẻ người mà mình yêu thương cho người khác. Tại sao không
phải là em ? Không phải em là người gặp anh trước… Đau lắm anh ah. Đau
khi thấy người mà mình yêu thương lại có một hình bóng khác. Một người
con gái khác không phải là em…. Anh có biết không. Khi nhìn bóng dáng
anh khuất dần đang sau cánh cửa cùng cô ấy. Em đã bật khóc. Khóc rất
nhiều. Có lẽ kiếp trước em đã gây ra quá nhiều tội lỗi. Nên kiếp này
phải đền trả lại và anh là người trừng phạt những tội lỗi của em…..

 Em gục đầu vào áo nó mà khóc, những hạt nước mắt lăn dài trên
khuôn mặt thanh tú ấy. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn đường như
làm khung cảnh thêm u buồn…Tới bây giờ nó mới cảm nhận được hết những
tình yêu mà người con gái này dành cho nó. Nhưng nó biết làm gì đây.
Làm gì để có thể giúp cho e. Từ chối tình yêu của em một cách phũ phàng
thì nó không thể. Em mong manh như thủy tinh vậy. Quá tàn nhẫn với em…..
 – Thôi nào. Đi chơi với anh mà khóc tèm nhem thế ah. Có muốn
bị đánh đòn ko ???
 -…..
 – Anh biết tình cảm em trao anh là thật. Nhưng cái tình yêu
trước kia quá sâu đậm. Nó cứ âm ỉ cháy mỗi ngày trong anh. Anh xin lỗi
nhưng em ah hãy sống vì mình đi nhé. Sống tốt đẹp cho hạnh phúc của đời
mình. Tự tìm cho mình một chàng trai yêu thương em hơn anh. Em là một
cô gái thông minh mà đúng ko ? Và một người con gái thông minh sẽ biết
rằng cô ấy nên lấy người con trai yêu thương cô ấy nhiều hơn. Lấy người
yêu mình chứ đừng nên lấy người mình yêu. Bản thân anh tồi tệ lắm…
Không xứng đáng để có thể nhận lấy cái tình yêu pha lê của em đâu. Hãy
quên anh đi em nhé. Hãy cứ coi như anh là một cơn gió nhẹ thổi qua tâm
hồn em và để lại một ít cảm xúc mà thôi…..
 – Hức.. huhuhu….
 – Anh sẽ không ngăn em khóc đâu… Nước mắt sinh ra làm gì
nếu không dùng để khóc. Hãy để nó được thực hiện đúng chức năng của
mình…..
 – …. Không sao đâu anh. Có lẽ được gặp anh, được yêu anh là
một hạnh phúc cũa em rồi. Em nhớ rằng yêu nhau là mang lại hạnh phúc
cho người mà mình yêu….. Và có lẽ thời gian vừa qua em đã được anh
yêu, được anh mang lại hạnh phúc….. Với em như vậy là đủ rồi. Anh
không cần áy náy đâu… Hãy xem đó như là kỉ niệm. Một kỉ niềm ngọt
ngào nhất mà em từng được tận hưởng… Em yêu anh…….

 Không khí se lạnh. Một vài hạt nước mắt rơi tí tách. Mùi
hương phong lan lại phảng phất đâu đây như cuốn nó về những kỉ niệm
cùng e. Lặng lẽ ngắm nhìn em, chiếc bóng nhỏ bé in sâu vào tâm trí nó.
Những làn khói cuộn lên từ đầu lọc thuốc đang cháy đỏ. Bỗng nhiên, một
làn gió thổi qua như cuốn cả 2 con người về những kỉ niệm. Và em cất
tiếng nói với làn gió thoảng :

 – Gió hãy cho mình gửi lời vào cho một ai kia nhé. Hãy cho
mình gửi đến anh ấy một lời chúc. Một lời chúc cầu mong cho tình yêu
của anh ấy sẽ mãi hạnh phúc, mãi bền vững cho đến mai sau……. Mình
chỉ xin làm một hình bóng bé nhỏ để có thể ngắm nhìn anh ấy từ đằng sau
thôi. Gửi hộ mình nhé gió…..

 Khóe mắt nó rơi xuống một hạt nước. Một hạt thôi nhưng sao nó
thấy nghẹn ngào quá. Một cô bé như em phải hi sinh quá nhiều vì nó ?
Đáng không em ? Đáng để cho bản thân mình phải buồn phiền vì một thằng
như anh ? Một thằng đã tàn nhẫn từ chối tình yêu của em để rồi giờ đây
em cứ phải đau lòng vì tình yêu của mình. Quay mặt đi… Nó không dám
đối mặt với em lúc này.

 – Hôn…. em một lần….. được không anh ????….
 -………..!!!!
 – Em chỉ xin một lần cuối thôi…… Em biết rằng điều đó rất
khó….. nhưng em chỉ xin đấy là lần cuối thôi. Được không anh ????….

 Vòng hai cánh tay ôm lấy vòng eo bé nhỏ. Đôi môi của nó như
tham lam nuốt trôi tất cả. Em hôn cuồng nhiệt đáp trả nó. Em hôn lên
khắp mặt mũi nó như để ghi nhớ tất cả hình ảnh của nó bằng làn môi mềm
mại… Chỉ ngắm nhìn thôi dường như là không đủ với em…. Em muốn ghi
nhớ tất cả những gì thuộc về nó vào trong tâm trí. Em không thể quên,
không có cách nào có thể khiến em quên nó cả….. Và tới bây giờ nó mới
có thể hiểu….. Để khiến cho một người con gái quên đi người mà họ yêu
thương thật sự là một điều không tưởng….. Hãy để nó ngủ yên chứ họ
mãi mãi không thể quên……

 Vuốt vội những hạt nước còn đọng lại trên bờ mi. Em nhoẻn
miệng cười thật tươi như để lấn át cái buồn trong mình :

 – Ây dà. Em hư quá. Đi chơi với người mình yêu mà lại khóc.
Không được rồi…. Đừng mắng e nhé a…
 -…. Ô thế cô là e tui hay là chị tui thế ? E tui mà ko dc
mắng ah ? Hehe….
 – Xấu tính….. Ghét….

 Và ngở như mọi chuyện chưa từng xảy ra. Nhưng nó biết. Ẩn sau
nụ cười cùng ánh mắt kia là một nỗi buồn. Em buồn nhiều lắm chứ. Nhưng
nó không thể giúp được. Bởi nguyên nhân của nỗi buồn này là chính nó.
Nó có thể làm gì được chứ ?????

Continue………

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây