Home

Truyện

Những Người Con Gái Đi Ngang Đời Tôi !

Phần
41:

nó vẫn nhìn về phía nhỏ – tới
80 % nó suy đoán là nhỏ nhưng nó vẫn cảm giác rờn rợn sống lưng – nó
chỉ sợ khi nhỏ quay lại ko phải là nhỏ mà là một người nào đó ko phải
là nhỏ – từng cơn gió thốc vào mặt nó – nó cảm giác lạnh – lông gáy nó
dựng lên – da gà nổi từng cục
 nín thở nó ngồi sát bên nhỏ – nhưng ko dám quay sang nhìn nhỏ
– sau lưng nó ko sao mấy ông anh nó vẫn đứng cách nó ko xa –
 ” ngồi đây ko thấy lạnh hả ” nó vẫn hỏi
 nhỏ càng thút thít tợn hơn nữa – nó sát bên nắm tay nhỏ – bàn
tay mềm mại của nhỏ – nó cảm nhận được nhỏ rút tay về
 ” anh xin lỗi – tại anh ko biết tất cả – với lại em biết tính
anh còn con nít – anh xin lỗi mà tha lỗi cho anh đi mà ” nó nói như van
lơn
 ” từ chiều giờ em ngồi ở đây hả ?” nó hỏi nhỏ
 ” em đang suy nghĩ liệu tụi mình có nên tiếp tục như vậy ko
nữa ” cuối cùng nhỏ cũng lên tiếng
 ” em thực sự mệt mỏi với tính cách con nít của anh ” nhỏ vừa
nói vừa thút thít
 ” tha cho anh lần này đi mà – anh thề với em đây sẽ là lần
cuối cùng anh ghen tuông vớ vẩn ” nó nói với quyết tâm cực kì cao
 ” tui mình ko gặp nhau một thời gian đi nha để em và anh xác
định lại tình cảm của mình nha ” nhỏ vừa nói vừa khóc nhưng vẫn hờ hững
nắm tay nó
 ” thế cũng được nhưng em phải theo anh về – ko được ngồi ở
đây nữa – chắc là lạnh lắm phải ko ” nó ôm chặt nhỏ vào lòng nhỏ vẫn để
yên chắc là lúc ấy nhỏ ko biết là phải làm gì nữa rồi ( đừng có hỏi
siro lúc đấy nhỏ để xe ở đâu nha thực ra cũng ko nhớ rõ nữa hình như là
quẳng xe vào lùm cỏ thì phải chi tiết đó thì ko nhớ chỉ nhớ là nó chở
nhỏ về nhà kèm theo sự hộ tống của mấy ông anh )
 ” anh xin lỗi ” nó vừa chạy trên đường vừa nói câu đó hàng
trăm hàng nghìn lần ko biết nhỏ có nghe ko nhưng nhỏ vẫn im lặng nhưng
đã nín khóc – nó chở nhỏ về nhà đợi ông già bà già nhỏ mở cửa xong nhìn
nhỏ bước vào cổng là nó phắng ngay – mẹ nhỏ và ông ba nhỏ có vẻ nhìn nó
ko được thiện cảm lắm từ sau vụ đó vì người lớn lúc nào cũng xét đoán
vẻ bề ngoài trước thì phải
 về nhà anh hưng nó lấy xe chạy thẳng về nhà lúc này cũng gần
12h đường đêm vắng khuya gió lạnh thổi réo rắt thỉnh thoảng từng đọt
dừa cọ xát vào nhau xào xạc sao nghe rờn rợn nó cứ cảm giác có ai đang
ngồi trên gốc dừa thỉnh thoảng nó cảm giác là thế
 nó len lén mở cửa bà già nó vẫn ngồi trên ghế saloon
 ” mày giỏi ha đi đâu giờ mới về tới nhà ” bà già nó hỏi lại
màn hành hạ tra tấn lỗ tai nó – nghe bà già nó hỏi ông già từ phòng ngủ
bước ra cũng dò xét nó
 ” ah tại thằng bạn con bị tai nạn nên con mới chạy vô coi thử
” nó bịa ra mà nói thật thì cũng là tai nạn mà – bà già sau khi dò xét
nó cũng thấy ko có gì thế là 2 anh chị tung tăng đi ngủ để nó dắt xe
khóa cửa công việc rất ư là cao quí và quan trọng
 lên bàn học nhìn vào cái thời khóa biểu nhét vội đủ mấy cuốn
vở vào cặp sau đấy đánh răng vội leo lên chuồng – tối nay đi ngủ trễ
nên cho chắc ăn nó để đồng hồ báo thức
 nằm trong mùng – ” anh xin lỗi ” nó buột miệng – tự dưng con
gió thổi vào cái mùng ***g lộng nó lạnh cả người – vội vàng bật đèn nó
đứng dậy đóng cửa sổ kéo rèm – ko dám tắt đèn nữa để đèn sáng ngủ cho
chắc ăn
 nó thiêm thiếp chìm vào cơn mơ – cơn mơ ko đầu cuối nó cảm
giác có ai đang rượt nó – càng cố gắng chạy thì người ấy càng gần – tới
phiên nó ngã ra chuẩn bị con ma vồ lấy nó thì đồng hồ báo thức reo ầm ĩ
– nó dậy mồ hôi toát ra ướt đầm đìa thì ra tối qua ngủ bị mền quấn chân
– rồi sợ lung tung nên mơ mộng mị – nó thầm cảm ơn cái đồng hồ
 dậy đánh răng rửa mặt – nhìn vào gương sao nhìn nó tội nghiệp
quá – hôm qua có phải nhỏ đã nói chia tay với nó phải ko nhỉ – vừa đánh
răng nó cứ suy nghĩ mãi – suy nghĩ mãi cũng chẳng được gì xuống nhà
dưới lấy xe đạp đi học – gặp thằng tân trên đường đi học
 nó cứ huyên thuyên cái éo gì về game võ lâm thì phải hồi đó
là năm đầu tiên của võ lâm mới ra – lúc hè nó cũng thử chơi mà có điều
ko thích ( cày con võ đang lên được lv 95 mà hồi đó toàn phải cặm cụi
ra tiệm cày nên ko thích – rồi mu nữa hồi ấy có mấy thằng chết vì chơi
mu ko ăn ko ngủ )
 ” đụ má mày ăn sáng chưa nói lắm thế ” nó hỏi
 ” chưa – mà ăn làm gì ” thằng tân hỏi
 ” vào quán bánh canh gần trường ăn đi – tao đói chết mẹ ” nó
nói nhìn đồng hồ tiệm copy còn hẵng 20 phút nữa đóng cổng – mà có đóng
cổng thì nó cũng éo lo – ta có tuyệt chiêu vượt tường khinh công
 ” thôi tao để dành tiền chiều cày game ” thằng tân nói vừa
nói nó vừa chặc lưỡi – bố tiên sư thằng điên ăn thì ko ăn lo dành tiền
cho game
 ” thôi đi ăn với tao – tao bao ” nó nói
 ” thiệt hả vậy chịu liền ” thằng tân ham hố đi theo nó vừa
tấp vào hàng bánh canh ( bác nào học lý tự trọng chắc biết quán bánh
canh này nói chung ngon và rẻ hợp túi tiền cho học sinh sáng nào hầu
như siro cũng ăn ở đây ^^)
 đang ngồi ăn thì nó bị ai chố một phát vào đầu thật mặt thiếu
điều cấm đầu vào tô bánh canh – nó điên tiết
 ” ủa ông cũng học lý tự trọng hả ” con nhỏ hỏi khi nó quay
lại
 nó quay lại nhìn con nhỏ càng cố gắng nhìn thì lại ko biết là
ai chưa gặp bao giờ
 ” tui biết bà hok ” nó hỏi
 con nhỏ cũng nheo mắt nhìn nó – nó cũng nheo mắt nhìn con bé
– nhìn bảng tên thì ra con bé học lớp sát bên
 ” xin lỗi bạn – nhìn đằng sau giống thằng bạn mình quá ” con
bé nói
 ” ah uh ” nó nói rồi vội vàng quay lại tô bánh canh còn đang
bỏ dỡ – bà mẹ nó lần sau nhìn kĩ rồi hẵng đánh người ta nha má – sáng
sớm tỉnh ngủ luôn
 ” đù má con nhỏ dễ thương mày ” thằng tân vừa chặt lưỡi vừa
nhai bánh canh
 ” vậy hả – con nhỏ đó nó học lớp sát bên đó thằng ngu ” nó
vừa ăn xong đứng dậy tính tiền 2 đứa chạy vào trường chạy bở hơi tai vì
trường vừa mới đánh trống làm bao nhiêu bánh canh rồi chả cá nó cứ dội
ngược lên lại
 cuối cùng 2 thằng cũng leo lên được phòng học – ngồi bần thần
mãi thì nó cũng ko biết giờ phải làm gì – thôi thì tạm thời xa nhỏ một
tuần cũng là ý kiến ko tồi ( vì lúc đó nó cũng ko biết nó phân vân lắm
ko biết là nhỏ thật lòng với nó hay ko mà nói chung là nó khá phân vân
thỉnh thoảng nó nghi ngờ chẳng hiểu tại sao nữa hay là vì nhỏ và nó
tiến nhanh quá nên nó hay nghi ngờ liệu lúc này nhỏ đi học có thằng nào
láng xán lại gần hay ko huống hồ chi nhỏ xinh xắn dễ thương lại ra dáng
thiếu nữ từ năm lớp 10 rồi thì trai nào ko chết )
 mãi ngồi suy nghĩ thì bà giáo bắt đầu vào lớp cả lớp đứng dậy
chào – giở tập ra bỏ mẹ quên làm bài tập về nhà nó khều tay con hoa
 ” bà làm bài về nhà chưa ” nó lí nhí hỏi
 ” nè ông nội ” con bé đưa cho nó
 nó cặm cụi lật vở gồng hết nội công chép lấy chép để – chép
cật lực – ( vì bà này thường hay chơi trò quái lắm – gọi một vài đứa
lên bảng rồi còn kêu thêm một vài đứa mang vở lên chấm điểm nữa quái
thật chắc bà này khoái cho điểm )
 được khoảng 10 phút thì cũng xong 2 trang thì phải nhìn chữ
như gà bới cua bò nhưng ít ra mình cũng có gì đối phó – lại sực nhớ ra
tiết sau lại có bài tập về nhà – nó lại muối mặt mượn vở con hoa chép
tiếp ( hôm nào 3 năm cấp 3 của nó cũng y như vậy môn đầu tiên qua giờ
kiểm tra miệng thì nó sẽ lo tới môn tiếp theo – thiên tài nó thế
 giờ ra chơi cả lớp ra chơi còn nó thì ngồi soạn văn – nó
quyết tâm tự hứa với lòng sẽ cố gắng chăm học mà vì thế nó ko ra chơi
cùng các bạn
 ” có ai tìm mày kìa mày ” thằng tân ngồi xuống khều khều nó
chỉ ra hướng cửa – thì ra là Dung – nhìn Dung trong cái quần thun dài
thể dục rồi áo trắng làm nhô ra bầu ngực gọn gàng có phần vun cao – tóc
được cột đuôi gà cao lên đằng sau gáy
 nó đi ra làm đang bỏ dỡ công cuộc sao chép bài của con hoa –
” ủa sáng nay Dung có lớp học thể dục hả ?” nó hỏi một câu thật thừa –
nhìn bộ đồ thể dục là biết rồi – nhưng tự dưng nó xao xuyến trước vẻ
đẹp mạnh mẽ của Dung – dung mang vẻ đẹp của một người phụ nữ cứng rắn
thể thao ( đẹp như chị đội trưởng đội bóng chuyền việt nam ấy – quên mẹ
nó cái tên – già cả nó khổ thế với lại nữ hoàng cầu mây ấy – khoái coi
bóng chuyền nữ là thế – nhìn các chị sao mà xinh đẹp tài năng quá)
 ” mới học xong thể dục giờ chuẩn bị về – mà siêng học dữ ta –
giờ ra chơi mà ngồi trong lớp học bài ta ” Dung khen nó làm nó nở mũi –
tất nhiên cháu ngoan bác hồ mà lị
 ” khát nước không xuống căn tin uống nước đi ” nó nói
 ” ok ” Dung gật đầu rồi bước đi trước – tự dưng đôi mắt nó
dán vào thân hình nẩy nở của Dung trong bộ đồ thể dục có phần ôm bó của
Dung
 nó và Dung ngồi uống nước mãi cho tới khi đến giờ vào lớp –
và hàng tuần nó và DUng vẫn như thế – nhưng hình như Dung đã quên đi
cái hành động kia thì phải nói chung Dung ko để ý cũng ko hỏi tại sao
nó lại làm như thế – thỉnh thoảng nó nhớ lại nó thầm cảm ơn Dung – chỉ
lặng lẽ giúp nó – lặng lẽ làm bờ vai mỗi khi nó yếu mềm – nhưng có lẽ
Dung và nó chỉ có duyên làm tri kỉ suốt đời thì phải
 lặng lẽ cứ thế đời học sinh lại thêm tuần nữa trôi qua lại
tới kì khảo sát chất lượng – đã thế sau màn dò hỏi của ông bà già chẳng
hiểu sao lại đăng kí cho nó toán lý hóa anh – nói chung là ông bà già
nó định hướng rõ ràng là nó thi khối A và khối D – vì Anh nó khá vững (
cấp 2 nó học chiên Anh 4 năm nên môn anh dễ dàng với nó – phải năn nỉ
mãi ông bà già mới ko đăng kí cho nó học lớp văn )
 đã một tuần trôi quá nó ko gọi cho nhỏ – nhỏ cũng ko gọi cho
nó – dường như thế giới vẫn quay và vô tình cuốn nó và nhỏ rời xa thì
phải – liệu nó và nhỏ đã đến hồi kết rồi chăng nếu như vậy thì nó cũng
ko có gì oán trách chỉ trách vì nó quá ghen tuông khờ dại – để mất đi
người con gái chân tình đối với nó
 tối thứ 7 nó ngồi nhà xem tivi – ngoan quá – tối nay nó chán
chẳng thèm đi đâu – bao nhiêu đứa rủ nhau đi đánh điểm đỏ nhưng nó chán
quá chẳng đi –
 ” tối nay mày ko đi chơi ah – mai chắc trời mưa ” bà già nó
tắm xong vừa ngồi trước máy quạt vừa nói
 ” ờ thì chán quá nên ko đi chứ sao ” nó nói
 bà già ko biết sao lại suy nghĩ chắc là nghĩ nó hết tiền –
vào phòng mở bóp bả đưa tiền cho nó – nhanh tay nhét vội vào túi – kẻo
bà già đổi ý thì khổ
 đang ngồi trên ghế saloon chuyển hết kênh này tới kênh khác
đến nỗi bả phải khó chịu thì tự dưng nó nghe tiếng xe – tiếng xe dừng
trước nhà nó – bỗng nó cảm giác là nhỏ – nó quay lại vẫn là nhỏ như
ngày nào vẫn cái quần short – khoe đôi chân dài mượt mà đó – vẫn cái áo
thun ôm khoe bầu ngực tròn
 bỗng nó vội lao ra ngoài – nó mừng quá – nhỏ chắc đã tha thứ
cho nó
 ” tối thứ 7 mà ko đi chơi hả ” nhỏ hỏi nó
 ” ko có ai đâu mà đi nên thôi ở nhà vậy ” nó nói
 ” đi uống sinh tố ko ” nhỏ vẫn nói trống không chắc là vẫn
còn giận nó lắm
 ” đợi xíu anh lên thay đồ cái đã ” nó vội vàng chạy lên thay
đồ nhào xuống như cơn gió lốc
 kéo cổng khóa cửa lại cho bà già nó nó cầm tài – nhỏ đã ôm nó
thật chặt cảm giác ấm áp quá – 1 tuần mới trôi qua thôi mà nó cảm giác
như cả tháng trôi qua thậm chí cả 1 thế kỉ
 ” anh xin lỗi ” nó lại xin lỗi ngoài câu này ra nó cũng chẳng
biết nói gì nữa thì phải
 ” vậy là nhớ tui lắm đúng hok ” nhỏ hỏi
 khẽ vội gật đầu nhìn nó chắc lúc đó ngoan ngoãn lắm thì phải
– gọi dạ bảo vâng – lỗi của mình thì minh nhận
 ” cả tuần này xa em – anh mới biết em quan trọng với anh thế
nào ” nó nói
 ” có lúc anh tưởng là tụi mình đã kết thúc như thế – mà dù có
thế nào đi chăng nữa a cũng luôn ủng hộ em ” nó nói tiếp
 ” ngốc quá từ qua bữa đó em cũng suy nghĩ lỗi của em cũng một
phần – ai ngờ anh ghen tuông dữ quá “nhỏ nói
 ” sau này dù có gì em cũng ko vậy nữa đâu ” nhỏ cũng hứa với
nó –
 nó khoái chi cầm tay nhỏ – từng ngón tay nhỏ đan xen vào ngón
tay nhỏ ngồi uống sinh tố nhỏ ngồi thật sát vào nó cảm giác như được iu
lại thêm lần nữa thật tuyệt vời
 ” ê nhìn kìa ” nó chỉ nhỏ vội vàng quay qua hướng nó mới chỉ
 vội vàng nó đặt lên bầu má bầu bĩnh của nhỏ – tối nay nhỏ
dùng nước hoa thì phải nghe thơm hay quá – tới bây giờ nhỏ vẫn dùng mùi
ấy
 nó hôn nhỏ thay cho lời nói anh yêu em tự dưng nhỏ đỏ mặt –
nó và nhỏ dạo hết vòng biển rồi lại dạo tiếp – 3 4 vòng thì bình xăng
nhỏ cũng săp cạn roài
 ” đầy bình em chị ơi ” nó nói ( hồi ấy xăng rẻ lắm nếu nó nhớ
không lầm là 5k thì phải hay 7k ta mà nói chung là 5 7k gì ah nói cũng
phải vàng hồi ấy mười mấy chai một lượng có nhiêu đâu – giờ ra mua cây
vàng ôm cả nắm tiền – ko biết tới lúc nào liệu việt nam có như zimbabue
ko nhỉ – phải in tờ mệnh giá 1 triệu – nói thật các bác dạo này thấy
tiền vn mình nó nhỏ quá thì phải sáng dậy vòng vòng ko hiểu mất đâu 100
– còn hẹn hò bạn gái – đây là kinh nghiệm của siro mấy tối siro và nhỏ
đi dạo đi ăn rồi xem phim nóng mặt luôn ấy thế mà ra đường lúc nào cũng
nghẹt người ^^ thôi thì cứ tiếp tục sống vậy )
 ” sáng mai dậy sớm ở nhà tôi qua chở anh đi ăn sáng nghe
chưa” nhỏ dặn nó – cứ y như chị 2 dặn dò nó làm nó phì cười thỉnh
thoảng đi làm nhỏ vẫn hay gọi nó dặn dò nó thế làm nó bật cười cả ngày
gần 30 tuổi mà vẫn còn nhí nhảnh con nít lắm ^^ nhưng từ lúc nhỏ sống
chung với nó bây giờ thì cuộc sống nó hình như ăn uống lành mạnh hơn
thì phải – tự trong tâm nó thầm cảm ơn nhỏ – thầm cảm ơn liên xô chống
mỹ – thầm cảm ơn ông trời –
 ” mai tụi mình đi mua nhẫn cặp đi ” nó đề nghị
 ” uh ý kiến được ah ” nhỏ nói
 ” ey nói nà ” nhỏ ra hiệu nó – nó biết là nhỏ kêu nó đưa má
cho nhỏ kiss trước khi về nó nhắm mắt đưa má về phía nhỏ
 ” tục tát ” nhỏ hét vào tai nó làm nó bừng tỉnh – muốn điếc
màng nhĩ – công lực nhỏ cũng ko kém kim mao sư vương làm tai nó lùng
bùng
 ” trả thù cái vụ hôm bữa ” nhỏ nói
 ” hả cái gì ko nghe ” nó giả vờ nói
 ” giả vờ hả nhóc – có tin tui hét vào tai còn lại ko ?” nhỏ
hoi
 ” dạ thôi chị 2 – định cho tui điếc 2 tai ah ” nó nói
 ” thôi về nhà đi chạy xe cẩn thận ah ” nó dặn dò nhỏ – nhỏ
chúm chím mỉm cười với nó – nó lại cảm thấy vui vui – sau khi lên cao
trào lại trở về hạnh phúc

Continue……

Bạn có muốn để lại bình luận gì không?

Vui lòng nhập bình luận của bạn ở đây
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây